Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Tàu+ quân sự hóa không gian

Quan ngại gia tăng về nguy cơ Trung Quốc quân sự hóa không gian

Tên lửa Trường Chinh của Trung Quốc đưa phi thuyền Hằng Nga lên mặt trăng, 02/12/2013.
Tên lửa Trường Chinh của Trung Quốc đưa phi thuyền Hằng Nga lên mặt trăng, 02/12/2013.
REUTERS/China Daily

Trọng Nghĩa
Trong thời gian gần đây, Bắc Kinh càng lúc càng chứng tỏ năng lực trong lãnh vực chinh phục không gian. Dấu hiệu nổi bật nhất là sự kiện Trung Quốc vừa trở thành nước thứ ba trên thế giới thành công trong việc cho một chiếc xe thăm dò hạ cánh nhẹ nhàng xuống mặt trăng vào ngày 14/12/2013. Tuy nhiên, sự vươn lên của Bắc Kinh đã làm dấy lên nhiều mối quan ngại về nguy cơ Trung Quốc quân sự hóa không gian khi có đủ năng lực.

Điều cần phải công nhận trước tiên là ngoài các thành công của mình trong lãnh vực chinh phục không gian, Bắc Kinh đang càng ngày càng trở thành một tác nhân quan trọng trong ngành phóng vệ tinh thương mại.
Vào hôm nay 20/12/2013 chẳng hạn, vệ tinh viễn thông đầu tiên của Bolivia sẽ được một tên lửa Trung Quốc đưa lên quỹ đạo. Trước đây, Bắc Kinh cũng đã thành công trong việc đưa ba vệ tinh quan sát mặt đất của Brazil lên hoạt động trên không trung.
Đối với giới phân tích, Trung Quốc đã trở thành một cường quốc không gian thực thụ, cho dù chưa sánh kịp với Mỹ hay là Nga, hai nước đầu đàn trong lãnh vực này.
Trong vùng Châu Á, nhiều quốc gia khác cũng đang phát triển ngành công nghiệp vũ trụ của mình, từ Hàn Quốc, Ấn Độ, cho đến Nhật Bản, khiến cho một số nhà quan sát cho rằng công cuộc cạnh tranh riêng tại Châu Á trong địa hạt này sẽ rất gay gắt trong một vài năm tới đây.
Tuy nhiên, điều khiến các chuyên gia lo ngại là sự canh tranh đó không chỉ giới hạn trong các hoạt động thuần túy dân sự, thương mại, hay nghiên cứu khoa học, mà sẽ tràn qua lãnh vực quân sự.
Mối lo ngại này lại càng tăng trong bối cảnh Trung Quốc đã là nước đi đầu – hay nói đúng hơn là « đầu têu » trong mưu đồ quân sự hóa không gian. Ví dụ rõ ràng nhất là ngay từ năm 2007, Bắc Kinh đã thử nghiệm một loại vũ khí chống vệ tinh, dùng một phương tiện ngăn chặn phá hủy một trong những vệ tinh cũ của mình đang bay trong quỹ đạo.
Từ đó đến nay, dù không có thông tin nào được tiết lộ công khai, nhưng nhiều trang web chuyên môn đã cho rằng hồi tháng Năm vừa qua, Trung Quốc đã cho thử nghiệm một tên lửa đạn đạo mới có khả năng tấn công các vật thể bay trong không gian.
Sự vươn lên của Bắc Kinh trong địa hạt kể trên đã khiến Hoa Kỳ quan ngại. Theo ông John Logsdon, một chuyên gia Mỹ về không gian, đồng thời là cố vấn cho Cơ quan NASA, Mỹ « rất quan ngại về sức mạnh ngày càng tăng của kho vũ khí không gian của Trung Quốc, vốn có thể đe dọa hệ thống an ninh của Mỹ trong không gian ».
Nga, một cường quốc không gian khác cũng bắt đầu lo âu. Theo ông Marco Aliberti thuộc Viện Chính sách Vũ trụ Châu Âu tại Vienna, « Matxcơva bắt đầu thấy nơi Trung Quốc một mối đe dọa tiềm tàng (...) Còn đối với Hoa Kỳ, dường như là Trung Quốc đã thay vào chỗ của Liên Xô trước đây trong kế hoạch an ninh của Mỹ ».
Ấn Độ, nước vốn có quan hệ nhiều khi căng thẳng với láng giềng Trung Quốc; cũng không tránh khỏi quan ngại. Bà Rajeswari Pillai Rajagopalan, thuộc Quỹ Nghiên cứu ORF, một viện nghiên cứu độc lập tại Ấn Độ, xác định : « Mặc dù đã nhắc lại sự phản đối của mình đối với việc quân sự hóa không gian, Ấn Độ đã tính toán đến những tiến bộ về mặt vũ khí không gian nơi người láng giềng ».
Điều này giải thích vì sao Ấn Độ đã phóng vệ tinh quân sự đầu tiên của mình vào tháng Tám năm 2013.

d Forsythe

About a year ago, my mom stumbled into a magical little jewelry store in Coronado, California called d Forsythe. She called me right away to tell me that the owner of the shop would be a perfect fit for Advanced Style. My parents have become great scouts and they are always looking for people for me to photograph when I come to California.  I have to thank my mom for introducing me to Dolores Forsythe. She has become a great family friend and one of my favorite ladies to photograph. If you are near San Diego stop into to say hi to Dolores at her wonderful jewelry shop in Coronado.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

CSVN cấm đốt pháo mà pháo lậu của tàu+ lại tràn vào VN

Pháo lậu Trung Quốc tràn vào Việt Nam
Wednesday, December 18, 2013 4:37:41 PM 


NGHỆ AN (NV)
- Còn non 6 tuần lễ nữa là Tết Nguyên Ðán, pháo và thuốc nổ nhập lậu đã tràn lan tại tỉnh Nghệ An. Còn Hà Nội thì được xem là thị trường nóng bỏng của người mua bán pháo lậu.
Sáng ngày 18 tháng 12, 2013, người đứng đầu công an thị xã Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An cho biết, đã hoàn tất hồ sơ khởi tố một số người tham gia ba đường dây buôn bán, vận chuyển pháo, chất nổ tại địa phương.


Pháo lậu bị tịch thu tại Hà Nội. (Hình: báo Công An Việt Nam
Trong vụ thứ nhất, công an bắt một thanh niên chở 62 kg pháo tại thị xã Hoàng Mai hồi 11 giờ trưa ngày 17 tháng 12. Ông này khai tên Nguyễn Văn Ðình, 28 tuổi, cư dân thị xã nói trên. Xét nhà của ông Ðình, công an Hoàng Mai tịch thu 20 kg pháo đang cất giấu tại đây.
Ðến khoảng 6 giờ rưỡi chiều cùng ngày, công an thị xã Hoàng Mai lại bắt một người đàn ông tên Hồ Sĩ Trí, 26 tuổi, cư dân xã Quỳnh Lộc đang vận chuyển 45 kg thuốc nổ. Xét nhà của đồng bọn của ông Trí là bà Lê Thị Hải, ở thị xã Hoàng Mai, công an tịch thu 1,200 kíp nổ. Bà này cũng đã bị bắt để điều tra.
Khoảng hai tiếng đồng hồ sau, ông Hồ Trọng Ái, 41 tuổi, cư dân địa phương đang chở trên xe gắn máy khoảng 30 kg thuốc nổ bị công an bắt được. Một người khác trong đường dây mua bán thuốc nổ trái phép này tên là Lê Hữu Nhượng, 36 tuổi, sau đó đã tự động đến đồn công an thị xã Hoàng Mai để nộp mình.


Theo dư luận, pháo được tuồn về Việt Nam từ Trung Quốc, kể cả chất nổ để làm pháo lậu bán trong dịp tết nguyên đán sắp đến.
Tại Hà Nội mới đây, báo Công An Việt Nam cho biết, việc tìm mua pháo Trung Quốc nhập lậu không hề khó khăn. Báo này nói rằng, việc mua bán, vận chuyển pháo lậu đang diễn ra âm ỉ giữa trung tâm Hà Nội từ nhiều tuần lễ nay.
Một số nhân chứng còn cho hay, loại pháo chuột được bán đầy ở phố Hàng Mã với giá 30,000 đồng, tương đương 1.5 đô một phong.
Trong khi đó theo đội trưởng đội Quản Lý Thị Trường số 1 - Nguyễn Công San, nạn buôn bán pháo lậu đang diễn ra khá mạnh ở cổng các trường học, nhắm vào các nam sinh thích đốt pháo.
Ðể ngăn chặn nạn đốt pháo, người đứng đầu chính quyền Hà Nội đã quy trách nhiệm cho các chủ tịch các quận, huyện để xảy ra nạn buôn bán, vận chuyển, tàng trữ và sử dụng pháo tại địa phận mình. (PL)

John Kerry nhét thêm cho cs Hà Nội 4 triệu 2 $ ......

Món quà làm TPP gần Việt Nam hơn

Mặc Lâm, biên tập viên RFA 2013-12-18

000_Del6273874-305.jpg
Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry phát biểu trong buổi gặp mặt với các doanh nghiệp Mỹ và Việt Nam tại thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 14 tháng 12 năm 2013.
AFP PHOTO / LÊ QUANG NHẬT


Ngoại trưởng John Kerry trước khi rời Việt Nam đã tặng cho Hà Nội món quà 4 triệu 200 ngàn đô la để tăng cường năng lực đàm phán của Việt Nam trong hiệp định TPP. Hành động này đã khuyến khích Việt Nam như thế nào trước mục tiêu mà Hà Nội đang theo đuổi?
Trong chuyến công du Việt Nam và các nước Đông Nam Á Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã có những cử chỉ ngoạn mục đối với Việt Nam. Sau khi thăm viếng nhiều nơi tại vùng sông nước Cà Mau, nơi ông từng lặn lội với tư cách là một chiến binh Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam để rồi giờ đây đứng trước dòng sông Mê Kông ngầu đục phù sa, Ngoại trưởng Kerry đã lên tiếng báo động về một viễn ảnh ô nhiễm môi trường vì đầu nguồn tận dụng mọi phương tiện để tiêu diệt môi sinh.

Những món quà chiến lược

Hành động bất ngờ thứ hai là Ngoại trưởng Mỹ đã dành cho Việt Nam 18 triệu đô la để trang bị cho lực lượng tuần tra biển nhằm đối phó với những áp lực nặng nề trên vùng Biển Đông. Quà tặng ngoại giao này đã làm Hà Nội ấm lên trong những ngày se lạnh của lễ Giáng Sinh.
Tôi cho rằng đây là một động thái tích cực, như là một tín hiệu vừa là một sự hỗ trợ nhưng cũng vừa là một tín hiệu để Việt Nam nỗ lực tích cực đàm phán TPP.
-GS Trần Đình Thiên
Chiều hôm sau, ngày 16 tháng 12 tại Hà Nội, Ngoại trưởng Kerry lại đại diện cho nước Mỹ có thêm một cử chỉ khích lệ khác đối với Việt Nam khi chính thức trao tặng 4 triệu 200 ngàn đô la để Hà Nội có thêm phương tiện tăng cường năng lực trong đàm phán Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, gọi tắt là TPP mà Việt Nam trông đợi sẽ được thông qua trong thời gian ngắn sắp tới.
Trước hành động này GSTS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh Tế Việt Nam cho  biết ý kiến của ông:
“Tôi cho rằng đây là một động thái tích cực, như là một tín hiệu vừa là một sự hỗ trợ nhưng cũng vừa là một tín hiệu để Việt Nam nỗ lực tích cực đàm phán TPP. Đây là dấu hiệu chứng tỏ rằng Mỹ cũng nhận thấy nếu Việt Nam vào TPP thì cũng tốt cho cả hai phía.”

TPP và trói buộc dân chủ

Con số hơn 4 triệu tuy không phải là lớn nhưng nó lại nói lên rất nhiều điều về sự quyết tâm trở lại Châu Á Thái Bình Dương của Mỹ. Bên cạnh lực lượng quân sự Hoa Kỳ còn một lá chủ bài khác là liên minh kinh tế qua hiệp ước TPP. Tổ chức này đang dần hình thành một mạng lưới phát triển kinh tế chung cho 12 nước thành viên vừa tạo cơ hội cho sự hợp tác đặt nền tảng trên sự tôn trọng lẫn nhau thông qua việc nhìn nhận những giá trị phổ quát mà các nước có nền dân chủ đang theo đuổi.
000_Hkg9283018-250.jpg
Hôm 14/12, tại Sài Gòn ngoại trưởng John Kerry đến tham dự thánh lễ tại Nhà thờ Đức Bà ở trung tâm Sài Gòn. AFP PHOTO.
Việt Nam đã có kinh nghiệm đàm phán WTO nhưng so với TPP thì hai định chế có khác xa nhau. Nếu WTO chỉ đàm phán về thị trường hàng hoá, dịch vụ, cùng một số quyền sở hữu trí tuệ, thì trong đàm phán TPP, bên cạnh các vấn đề trên, các hồ sơ về bảo vệ người lao động, tuân thủ việc bảo vệ môi trường, doanh nghiệp nhà nước, kể cả việc chống tham nhũng đã làm cho phái đoàn đàm phán của Việt Nam gặp rất nhiều trở ngại.
Hoa Kỳ là đối tác quan trọng nhất của TPP và cũng là nước dẫn đầu có quan tâm đến các vấn đề giây mơ rể má với truyến thống dân chủ. Mỗi một hiệp định song phương của Hoa kỳ đều phải được phê chuẩn bởi Quốc hội cho nên các yếu tố căn bản ấy phải được tuân thủ trước tiên sau khi các vấn đề có tính kỹ thuật hay bảo hộ mới được tính đến.
Việt Nam không gặp khó khăn nào trong thuế quan và bảo hộ tuy nhiên rào cản lớn nhất hiện nay là các câu hỏi về công đoàn, doanh nghiệp nhà nước và chống tham nhũng.

Những rào cản

Trong đàm phán TPP có bảy tổ chức công đoàn mà các nước thành viên của định chế này đã chọn Dự thảo chương Lao động và cơ chế giải quyết tranh chấp liên quan đến lao động do Tổ chức Công đoàn Thế giới (ITUC) soạn thảo. Sự nhìn nhận này được Hoa Kỳ dẫn đầu và các nước đàm phán song phương với Mỹ sẽ dựa trên Dự thảo chương này để đối thoại, trong đó Việt Nam không thể là một ngoại lệ.
Những quyền căn bản về lao động khiến Việt Nam lo ngại như: quyền lập hội, quyền can thiệp vào các trường hợp sử dụng sức lao động của trẻ em, và đặc biệt là quyền can thiệp của nhà nước vào các tranh chấp lao động cũng như quyền thành lập các nhóm đại diện người lao động
Bên cạnh đó là vấn đề doanh nghiệp nhà nước, một rào cản lớn nhất cho Việt Nam khi mới đây Quốc hội đã thông qua việc nhìn nhận doanh nghiệp nhà nước vẫn đóng vai trò chủ đạo.
Những vấn đề về công đoàn, về doanh nghiệp nhà nước chắc chắn là đoàn đàm phán Việt Nam sẽ có những mặc cả còn tham nhũng thì họ không thể đem cái gì để mà mặc cả được?
-TS Nguyễn Quang A
Cái khó thứ ba là chống tham nhũng. Khi đàm phán song phương với Hoa Kỳ, đoàn Việt Nam không có cách nào chứng minh rằng Việt Nam đã triệt tiêu được tham nhũng theo như đòi hỏi của TPP nhất là bảng xếp hạng tham nhũng của Việt Nam từ trước tới nay chưa bao giờ vượt qua được mức mà quốc tế có thể chấp nhận.
TS Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện IDS nhận xét:
“Tôi nghĩ Việt Nam thật sự cũng mong muốn vào TPP và đúng là nó có những vấn đề như anh vừa nói. Có lẽ trong các thương lượng người ta cũng có những vấn đề lợi ích khác nhau thì phải qua thương lượng nó mới thống nhất được.
Tôi nghĩ rằng những vấn đề về công đoàn, về doanh nghiệp nhà nước chắc chắn là đoàn đàm phán Việt Nam sẽ có những mặc cả còn tham nhũng thì họ không thể đem cái gì để mà mặc cả được? Có lẽ tôi muốn khuyên các đối tác khác của TPP là thông cảm với Việt Nam ở một vài điểm, đó là nên cho Việt Nam một thời hạn chưa phải thực hiện. Thí dụ như trong vòng 5 năm tạo điều kiện cho Việt Nam có một thời gian để chuẩn bị bởi vì những điều kiện ấy mà buộc phải làm ngay lập tức thì không khả thi. Tôi nghĩ rằng chiến thuật đàm phán của đối tác khác đối với Việt Nam thì có lẽ nên  mở ra cho họ một con đường, một giải pháp gì đấy trung dung hơn.”

Hãy nắm bắt cơ hội

Trong khi Ngoại trưởng John Kerry còn ở Việt Nam, vụ án tham nhũng của Dương Chí Dũng được đóng lại một cách nhanh chóng. Hai bản án tử hình khiến nhiều chuyên gia nghi ngờ là Việt Nam đang sử dụng kỹ thuật một ná bắn hai chim, vừa lấy lại lòng dân vừa chứng minh cho Mỹ thấy quyết tâm của chính phủ trong lĩnh vực này.
Nhà báo Phạm Chí Dũng chia sẻ về những suy nghĩ này:
“Hai cái đó hoàn toàn có cơ sở hợp lý và điều đó diễn ra một là để củng cố quyền lực, lấy lại một phần niềm tin của dân chúng. Phần thứ hai họ cũng muốn cải thiện việc xếp hạng ở trong tổ chức chống tham nhũng, tổ chức minh bạch thế giới làm cho vị trí xếp hạng của Việt Nam được tăng tiến hơn một chút và thể hiện quyết tâm chống tham nhũng thì mới có thể nhận tiếp ODA mà ODA hiện nay là nguồn ngoại viện cực kỳ quan trọng đối với Việt Nam.”
Trong tình hình Việt Nam cần Mỹ như một đối tác cân bằng thâm hụt cán cân thương mại thì những yêu cầu mang tính bó buộc ấy không làm Việt Nam nản chí. Đích nhắm vào khả năng thiết lập Hiệp định Thương mại Tự do, gọi tắt là FTA, với Hoa kỳ vẫn là mục tiêu không thể nào thay thế và do đó nếu không tham gia được vào TPP thì hy vọng FTA cũng thành mây khói.
Hoa Kỳ có lẽ sẽ chấp nhận một lộ trình thực hiện các bước vừa nêu tuy nhiên Việt Nam phải chứng tỏ sẽ thay đổi các chính sách cho phù hợp. Trước nhất, người Mỹ cần thấy sự chuyển biến ấy qua các hành động chứ không thể bằng lời hứa được năm nào hay năm ấy. Quốc hội Mỹ còn rất nhiều dân cử sẵn sàng đòi hỏi Bộ Thương mại, Ngoại giao ra điều trần những gì mà Việt Nam hứa nhưng không thực hiện.

2013 Những chuyến công du của Trùm mafia đỏ Việt Nam

Những chuyến công du của lãnh đạo Việt Nam năm 2013

Việt Hà, phóng viên RFA 2013-12-19

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến với Tổng thống Pháp François Hollande tại Phủ Tổng thống Pháp
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến với Tổng thống Pháp François Hollande tại Phủ Tổng thống Pháp
AFP
Nghe bài này
Năm 2013 là một năm của khá nhiều các chuyến công du nước ngoài liên tục của các lãnh đạo Việt Nam, từ Tổng Bí Thư Đảng cộng sản, đến Chủ tịch nước và Thủ tướng. Nhân dịp cuối năm 2013, Việt Hà của đài chúng tôi có bài tổng kết về những thành công cũng như những hạn chế của các chuyến công du này.
Chuyến thăm Trung Quốc
Chuyến công du đáng chú ý nhất đầu tiên của lãnh đạo Việt Nam trong năm 2013 phải nói tới trước tiên là chuyến công du của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới Trung Quốc từ ngày 19 đến 21 tháng 6. Trong chuyến thăm này, Chủ tịch Trương Tấn Sang đã hội kiến với Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường. Hai bên đã bàn thảo nhiều vấn đề quan trọng trong quan hệ hai nước bao gồm hợp tác kinh tế, quốc phòng, an ninh, và đặc biệt là vấn đề tranh chấp tại biển Đông. Kết thúc chuyến đi, tuyên bố chung của hai bên khẳng định hai nước sẽ kiên trì phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Riêng vấn đề nóng là tranh chấp biển Đông, hai bên cũng nhất trí phải giữ binh tĩnh, kiềm chế và không có hành động làm phức tạp thêm tình hình.

Tuyên bố chung hoàn toàn lợi cho Trung Quốc còn phía ta lại bị ràng buộc bởi nhiều điểm trong các mục
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Ngay sau chuyến đi, báo chí Việt Nam ca ngợi đây là một chuyến đi thành công. Tuy nhiên, nhiều bloggers trong nước và một số người quan tâm đến tình hình đã lên tiếng chỉ trích chuyến đi này. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc từ năm 1974 đến 1987 có bài viết trên trang Boxit Việt Nam sau đó nhận định : ‘ tuyên bố chung hoàn toàn lợi cho Trung Quốc còn phía ta lại bị ràng buộc bởi nhiều điểm trong các mục’.
Tới Washington
Chỉ vài tuần sau chuyến thăm Trung Quốc, Chủ tịch Trương Tấn Sang lên đường thăm Mỹ từ ngày 24 đến 26 tháng 7, một chuyến đi được các chuyên gia quốc tế đánh giá khác nhau. Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy môn Quan hệ quốc tế thuộc trường đại học George Mason, Hoa Kỳ nhận định đây là một chuyến đi gấp rút:
Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang (Trái) bắt tay Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường ở Bắc Kinh vào ngày 20 Tháng Sáu 2013.
Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang (Trái) gặpThủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường ở Bắc Kinh vào ngày 20 Tháng Sáu 2013.
GS. Nguyễn Mạnh Hùng: tôi nghĩ là có tính gấp rút và tôi nghĩ đó là ý vọng của Việt Nam nhiều hơn và ông Obama cũng đáp ứng với ý vọng đó vì ông cũng không muốn Trung Quốc có tính toán sai lầm và gây ra những mâu thuẫn có thể cái xẩy nẩy cái ung.
Nhà cựu ngoại giao Mỹ tại Việt Nam, ông David Brown có cùng nhận xét trên tờ YaleGlobal rằng: ‘quyết định gửi Ô.Sang đến Washington của Bộ Chính trị cho thấy các nhà lãnh đạo Việt Nam đã bị lung lay bởi những gì Tập Cận Bình và các đồng sự của ông nói riêng với Ô.Sang và sẵn sàng để hợp tác với Mỹ trên một mối quan hệ quốc phòng thân thiết hơn’.
Tuy nhiên theo Giáo sư Carl Thayer, thuộc học viện Quốc phòng Úc, chuyến thăm này đã được chuẩn bị khá lâu:
Quyết định gửi Ô.Sang đến Washington của Bộ Chính trị cho thấy các nhà lãnh đạo Việt Nam đã bị lung lay bởi những gì Tập Cận Bình và các đồng sự của ông nói riêng với Ô.Sang và sẵn sàng để hợp tác với Mỹ trên một mối quan hệ quốc phòng thân thiết hơn
David Brown
GS. Carl Thayer: Việt Nam thu xếp các chuyên đi cấp cao qua cơ chế nội bộ của đảng với nhiều quan điểm và đòi hỏi phải cân bằng giữa các nước mà các lãnh đạo sẽ đến thăm và cân bằng giữa các nhà lãnh đạo sẽ đi nước ngoài. Các nhà báo Việt Nam đã nói với tôi cả năm nay về chuyên thăm Mỹ của ông Trương Tấn Sang, cho nên quan điểm của tôi là Việt Nam đã thúc giục Mỹ về chuyến thăm này hơn một năm nay vì nó cũng là khi Việt Nam làm chuyến thăm tới Trung Quốc và như vậy họ có hai chuyến thăm và tạo sự cân bằng mà họ muốn.
Ngay từ trước chuyến thăm Mỹ, đã có nhiều đồn đoán về khả năng Việt Nam và Mỹ sẽ nâng tầm quan hệ hai nước thành đối tác chiến lược mà Việt Nam đang tìm kiếm từ hơn 2 năm qua. Tuy nhiên kết thúc chuyến thăm. Hai phía chỉ đạt được quan hệ ‘hợp tác đối tác toàn diện’. Đánh giá về bước tiến có thể coi là khiêm tốn này trong quan hệ hai nước, Giáo sư Carl Thayer nói:
GS. Carl Thayer: có hai giải thích có thể về việc Mỹ và Việt Nam chọn đối tác toàn diện thay vì đối tác chiến lược. Thứ nhất, đàm phán về đối tác chiến lược đã bế tắc và hai bên đồng ý là một thỏa thuận ít chính thức hơn vẫn tốt hơn là không có được một thỏa thuận nào. Giải thích thức hai là các nguồn tin ở Việt Nam cho biết các lãnh đạo cấp cao bảo thủ của Đảng Cộng sản không thích dùng chữ đối tác chiến lược để miêu tả quan hệ Việt Nam và Hoa Kỳ. Ví dụ, sau khi tuyên bố chung được công bố, Bộ Ngoại giao (Việt Nam) đã chỉ định cho báo chí không được nói quan hệ đối tác toàn diện là nâng cấp của quan hệ hai nước Việt Nam Hoa Kỳ. Báo chí Việt Nam chỉ được đưa tin là quan hệ đối tác toàn diện mà thôi.
Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh (phải) tiếp đón Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng khi ông đến thăm Ấn Độ, 20/11/13
Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh (phải) tiếp đón Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng khi ông đến thăm Ấn Độ, 20/11/13

Trước chuyến đi của ông Sang, đã có những nhận định cho rằng, cản trở lớn nhất trong việc nâng cấp tầm quan hệ hai nước chính là vấn đề nhân quyền Việt Nam hiện nay.
Các nguồn tin ở Việt Nam cho biết các lãnh đạo cấp cao bảo thủ của Đảng Cộng sản không thích dùng chữ đối tác chiến lược để miêu tả quan hệ VN và Hoa Kỳ....Báo chí VN chỉ được đưa tin là quan hệ đối tác toàn diện mà thôi
GS. Carl Thayer
Dù nói thế nào đi chăng nữa, thì chuyến thăm này của ông Sang cũng cho thấy quan hệ hai nước đã có những bước tiến nhất định, nhất là trong hợp tác quốc phòng và kinh tế khi lãnh đạo hai bên cam kết sẽ hoàn tất đàm phán hiệp định xuyên Thái Bình Dương TPP vào cuối năm 2013.
Quan hệ với Pháp và Ấn Độ.
Khác hẳn với chuyến đi của Chủ tịch Trương Tấn Sang tới Mỹ, chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Pháp đã đưa lại kết quả là quan hệ hai nước được nâng lên tầm đối tác chiến lược. Với kết quả này, Việt Nam đã chính thức thiết lập quan hệ chiến lược với 4 nước thường trực Hội đồng bảo an là Trung Quốc, Nga, Anh và Pháp. Chỉ còn Mỹ là nước vẫn chưa có quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.
Ngoài ra trong chuyến thăm này, Pháp cũng cam kết ủng hộ Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân Quyền Liên hiệp quốc nhiệm kỳ 2014 – 2016, hứa xem xét ủng hộ Việt Nam ứng cử là Ủy viên không thường trực Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc nhiệm kỳ 2020 – 2021. Pháp cũng cam kết tiếp tục hỗ trợ Việt Nam tăng cường quan hệ hợp tác toàn diện với EU. Nhân chuyến thăm, hai bên cũng đã ký kết 9 văn kiện, thỏa thuận hợp tác trên nhiều lĩnh vực.
Chuyến đi của TT Dũng tới Pháp đã đưa lại kết quả là quan hệ hai nước được nâng lên tầm đối tác chiến lược. Với kết quả này, VN đã chính thức thiết lập quan hệ chiến lược với 4 nước thường trực HĐ bảo an là Trung Quốc, Nga, Anh và Pháp. Chỉ còn Mỹ là chưa có quan hệ đối tác chiến lược
Sau chuyến thăm Pháp là là chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Ấn Độ từ ngày 19 đến 22 tháng 11. Ấn độ là nước đã thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam từ năm 2007. Đánh giá về chuyến thăm này, Giáo sư Carl Thayer viết trên tờ The Diplomat hôm 3 tháng 12 cho rằng đây là chuyến thăm nhằm giúp Việt Nam tận dụng kinh nghiệm và chuyên môn của Ấn Độ trong quốc phòng và giảm thiểu những rủi ro lệ thuộc vào một nguồn cung cấp trang thiết bị quốc phòng từ Nga.
Nhân chuyến thăm này hai nước đã ký kết 8 thỏa thuận hợp tác trong các lĩnh vực về kinh tế, và quốc phòng. Trong một bước tiến được coi là đáng kể nhân chuyến thăm, Việt Nam và Ấn độ đã ký thỏa thuận phát triển và mở rộng các dự án tìm kiếm khai thác dầu trên khu vực biển Đông. Trước đó nhiều lần Trung Quốc đã lên tiếng phản đối các dự án khai thác dầu của Ấn độ tại khu vực đang tranh chấp này. Ngoài ra, về quốc phòng, Ấn độ cũng hứa sẽ giúp Việt Nam hiện đại hóa quốc phòng và đào tạo đội ngũ. Trước đó, Ấn độ cũng đã đưa ra một đề nghị chưa từng có cho một nước ngoài Nam Á, đó là cung cấp cho Việt Nam tín dụng trị giá 100 triệu đô la để mua các thiết bị quốc phòng.
Khép lại năm 2013 là chuyến thăm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Nhật bản theo lời mời của Thủ tướng Shinzo Abe. Đây là nước đã thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam từ năm 2006 và cũng là nước có các trợ giúp về đào tạo và trang thiết bị cho cảnh sát biển của Việt Nam.
Rõ ràng năm 2013 là một năm rất bận rộn với các lãnh đạo Việt Nam. Đây là năm Việt Nam đã dành được những thắng lợi nhất định trong lĩnh vực ngoại giao thể hiện qua những chuyến thăm này. Tuy nhiên, vẫn có những thách thức, nhất là trong vấn đề tranh chấp biển Đông trong quan hệ với người láng giềng Trung Quốc và vấn đề nhân quyền với Mỹ. Đó cũng là những thách thức đã tồn tại từ nhiều năm nay.

Coronado

I was walking around Coronado when I passed a woman with the most wonderful smile on her face. When I asked if I could take her photograph, she turned around and knew just how to pose.

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Conic Sections: An Interview with Sol Yurick

I interviewed novelist Sol Yurick back in March 2009. Rather than publish the interview on BLDGBLOG as I should have, however, I thought I'd try to find a place for it elsewhere, and began pitching it to a few design magazines. Yurick, after all, was the author of The Warriors—later turned into the cult classic film of the same name, in which New York City is transformed into a ruined staging ground for elaborately costumed gangs—and he was a familiar enough figure amidst a particular crowd of underground readers and independent press aficionados, those of us who might gravitate more toward Autonomedia pamphlets, for example, where you'd find Yurick's strange and prescient Metatron: The Recording Angel, than anything on the bestseller list.

Looked at one way, The Warriors tells the story of a city gone out of control, become feral, taken over by criminal gangs and faceless police organizations, its infrastructure half-abandoned or, at the very least, fallen, limping into a state of quasi-Piranesian decay. The everyday lives of its residents whirl on, while these cartoon-like groups of armed militants spiral toward violence and disaster. Yurick was thus an urban author, I thought, suitable for urban and architectural publications, his insights on cities far more useful than your average TED Talk and about one ten-thousandth as exposed.

In the interview, published for the first time below, Yurick freely discussed the back-story for The Warriors, which was the question that had motivated me to contact him in the first place. But he also drifted into his interests in the global financial system, which, at that point in time, was melting down through a domino game of bad mortgages and Ponzi schemes, and he went on to offer an even more dizzying perspective on Dante's The Divine Comedy. Dante, in Yurick's unexpected retelling, had actually written a series of concentric financial allegories, tales of monetary wizardry starring lost, beautiful souls searching for one another amongst the impenetrable mathematics of paradise.

Along the way, we touched on Mexican drug cartels, the Trojan War, the United Nations, and a handful of forthcoming books that Yurick was still, he claimed, energetically working on at the time. 

Image from Paper Tiger, via Sheepshead Bites

Alas, I pitched the wrong magazines and, soon thereafter, hit the road for a long period of travel and work; the interview simply disappeared into my hard drive and years went by. Then, worst of all, Yurick passed away in January of this year

The New York Times described him as "a writer whose best-known work, the 1965 novel The Warriors, recast an ancient Greek battle as a tale of warring New York street gangs and earned a cult following in print, on film and eventually in a video game." Writing for The Nation, Samuel Fromartz specifically referred to several "out-of-the-blue interview requests" that had popped up in Yurick's latter years, asking him about, yes, The Warriors. As Fromartz writes, "despite the delight he got in its cult status, it did not mean a lot more to him" than his other books, The Warriors being simply one project among many. 

And so this interview sat, unpublished, till I came across it again in my files recently and I thought I'd give it a second life online. It's a fascinating discussion with an aging writer who unhesitatingly looked back at a long career of writing both fiction and political analysis, a life of deep reading and even a few eye-poppingly abstract interpretations of Dante.

What follows is the final edit of our conversation. Yurick was an engaged and pointed conversationalist, and, while I was obviously just another out-of-the-blue interviewer curious about the broken city of The Warriors, I hope this text does justice to his creative and sharp vision of the world. 

So this is for Sol Yurick, 1925-2013.

* * *

BLDGBLOG: I’d love to start with the most basic question of all, which is to ask about the back-story behind The Warriors. What motivated you to write it when you did?

Sol Yurick: Well, initially it started off when I was talking about some ideas with a friend in college. I’d just finished reading Xenophon and the concept popped into my head. This was the early 1940s.

Then, later, maybe in the 1950s, I read Outlaws of the Marsh, and the combination of ritual and violence in Outlaws of the Marsh just took my breath away. Those things mixed—Xenophon, ritual violence, Outlaws of the Marsh—and, on top of all that, I had already been working on a novel of my own. I was trying to get it published and it kept getting rejected—maybe 37 times?

BLDGBLOG: Wow.

Yurick: To move on to the next step, I wrote The Warriors. I did it in about three weeks. By this time, a lot of these ideas had matured. I’d been thinking about the whole question of gangs. First of all, the youth gangs at that point in time, running into the 1950s and ’60s, had no economic basis whatsoever. They mostly came from poverty-stricken families. You remember the film Rebel Without a Cause, right? That kind of stuff. It was viewed as kind of a national problem.

However, there were also gangs that came out of the suburbs—gangs nobody had ever heard about. No sociologist had wrote about this. In fact, I was big on sociology at the time, especially the works of Émile Durkheim and Max Weber, the founders of modern sociology. I wanted to write about stuff that approached reality—that was based in social reality—and that was not bound by a lot of the clichés or conventions of fiction as I knew it. I wanted to deal with a different stratum of society, something that wasn’t getting the attention it deserved in fiction at the time.

By the time I was actually writing the book, though, the whole 1960s had already started, and I eventually had a different take on it. In the book, it’s really about making a revolution, not just a criminal gang taking over the city. After all, it takes place on July 4th! But, in the book, that holiday is like a slap in the face for my characters—at least that’s the vision of the gang leader, looking at all the things that keep these people down. It’s Independence Day—but independence for whom? Independence from what?

Since that time, I’ve thought an awful lot about gangs and I began to see them in a very different way, as almost a biological formation. People make gangs—men and women, what have you. Cliques, clans, whatever you want to call it. There seems to be a big impulse there, something deeply social and political, but also maybe something biological.

I’d been thinking and meditating on this whole thing—this whole problem of the gang and what makes it. The interesting thing about gangs, as I wrote about them at that point in time, and as I mentioned, is that they had no economic basis. That all began to change during the period of the late 1950s and early 1960s, especially in relation to Vietnam, when more and more heroin began to be imported into the United States—a chunk of that coming through the good offices of the CIA. So, especially looking at the drug cartels in Mexico today, but also looking at this phenomenon of organized crime all over the world, the more you see that gangs are essentially capitalists. Within that system, they organize themselves: they have hierarchical principles and their leadership gets the best of everything. The lower strata are just the soldiers who risk their lives and don’t make out too well.

Look at the other gangs and mafia in 'Ndrangheta, Calabria, the Camorra, the Japanese gangs, the Chinese triads, the Bulgarian gangs, the Russian gangs, all of that. It’s a business. Essentially, there are connections between these phenomena and corporate capitalism and politics, one way or another. On some level, there are always connections to something else—some other group, level, or economic phenomenon. In fact, no phenomenon, whether we’re talking physics or chemistry or what have you is totally isolated. Total isolation, or the making of discrete sets, is really an intellectual concept. No social formation is isolated in and of itself. It just isn’t.

What’s interesting is that, wherever you go, the gangs develop their own cultures. What makes them alike is generally their structures—their hierarchical structures—and the necessity for their leadership, whether it’s male or female, to exhibit charisma, machismo or machisma. And I don't care whether you see this in corporations, which are supposedly rational entities but that, really, are not—because, otherwise, why would people talk about the “culture” of a corporation as something that can drive it into bankruptcy or make it successful? And how is that culture different from another corporation? So, in gangs and corporations both, we’re seeing a kind of driven necessity—maybe biological—to make and sustain a culture. But each culture is different.

Structurally, things look the same, but, culturally, things look different. That fascinates me.

Also, I grew up in a Communist household. Starting in the 1960s, I went back to reading Marx. In the back of my mind, though, there were aspects of Marx that seemed inadequate as a theory. It was very Western-centered; the number of classical and historical references in all of Marx’s work was just overwhelming to me. For all of his references, it felt limited. Then, as well, I began to think more in terms of neo-Darwinism. I don’t mean social Darwinism. Leftists and liberals deny the question of human nature, but what if it’s true? So that also became a consideration in my thinking—mixing the two: Marx and Darwin. 

All of that was part of the back-story for The Warriors.

BLDGBLOG: Before we move on to other topics, I think it’s interesting how much the built landscape of New York has changed since you wrote The Warriors. I’m curious, if you were to update the story of Xenophon again and rewrite The Warriors today, if there is a different location you might choose, whether that's a different city or a different part of New York.

Yurick: Well, I would make it global, for one thing. And I would try to bring into it questions of finance—things like that. I’m not sure, though; I haven’t thought of that. Yes, there was a political and economic connection to Xenophon, and to Xenophon’s story—essentially, these gang members were mercenaries, and they were also a surplus population pushed to the edge of society. They were, after all, kids. And they were revolutionaries, not just street criminals. But I don’t know exactly how I’d handle it today.

Again, the whole question of making a revolution in the old way—it’s a tricky one. From my way of thinking, what happened in the Russian Revolution is: you had an uprising. People were discontented and what have you. Then a moment of opportunity came along, when it was a complete breakdown, and, at that point, Lenin stepped in. It was purely opportunistic. There was nothing decent in his move. There it was. It happened. Boom. He took advantage.

BLDGBLOG: In your book-length essay Metatron: The Recording Angel, you combine so many of these interests—everything from finance to electronic writing, looking ahead to what we now call the internet, and so on. I’m curious if we could talk a little bit about how Metatron came about, what you were seeking to do with that book, and where you might take its research today?

Yurick: When I wrote that, it was still early on. Computers were not universally around. I had a friend who was a computer expert—he had become an expert in the 1950s—so I was introduced to computers and the idea long before there were PCs or anything like that. I knew, when I saw stuff that would later become the internet—exchanges between scientists who had access to this kind of stuff—I knew I was looking at a different world. I began to see signs that this was going to become a big phenomenon, one of information and the effects of information. And again, this was before anybody had home computers.

Then computers began to come in, bit by bit. We’re talking maybe 1979. What happened then was that I got tied up with an organization trying to promote the use of satellites for global education. By this time, though, having been through the 1960s and 70s, I was telling them that this was just not going to happen. You’re not going to get money for this kind of thing; they’re going to use satellites for any other purpose for the most part, maybe military purposes, maybe propagandistic purposes, certainly for telecommunications.

But I went down to Washington with these people a couple of times, and we sat in on the committee hearings. Then I wrote a piece—an essay—to sort of introduce our organization. I forget when it was—maybe 1979 or 1978—but Jimmy Carter was coming to the UN and, because of the connections of several people in this organization, somebody got my essay to Jimmy Carter’s people. He almost incorporated a piece of it into his speech at the UN!

That didn’t happen, of course, so I decided I would submit it to this little publishing house, and they asked me to expand on it. I did that, and that was Metatron.

So my mind was ranging over all these things. I was trying to think of what the effect was going to be of computers and networks and satellites, trying to anticipate a lot of side effects. There was a lot I didn’t foresee, but there were some things I saw beginning to happen—that then, in fact, did happen maybe ten years later. Things like running factory farm machines by satellite and, now, running drones over Afghanistan from a place in Nevada. Things like that.

Anyway, having been getting more and more involved in many areas, while at the same time trying to find a basis for writing my fiction from new perspectives, became very destabilizing. Because most writers—most people—just stop growing at a certain point. They stop taking in more stuff because it gets in the way of their writing. But the opposite was happening. For instance, with The Warriors, I was able to make an outline chart of how the themes would develop. I could coordinate everything: what happened to the clothing, what happened at a certain time of day, and so forth and so on. Interestingly, the form of the chart I borrowed from a business model called program evaluation. It was a review technique. So I could do this thing and it came easy.

But when I tried to do it with The Bag, it didn’t work. I had such a hard time doing The Bag. The chart began to expand and expand till it was about ten feet long; I had different colors on it; it just didn’t work right. But I was learning so much.

Anyway, at certain points you’ve got to say enough. I forget which writer said this: “You don't finish the work you abandon.”

BLDGBLOG: The financial aspects of your work are very interesting here, as well.

Yurick: Do you mean the economic?

BLDGBLOG: Well, I mean “financial” more specifically to refer to the system of writings, agreements, valuations, and so forth that constitute the world of international finance—which, if you take a very basic, material view of things, is just people writing. It’s numbers and spreadsheets, stock prices, contracts, and slips of paper, licenses and patents—its own sort of literature. You imply as much, in Metatron, with its titular reference to the archangel of writing.

Yurick: OK, yes. You know, I’ve been saying for years to people that this is coming, this moment [the financial crisis of 2007-2009], and it’s happening now. I read the newspaper and I see it: these people manufacturing money out of their imaginations. Sooner or later the bubble has got to burst, and it’s bursting.

In a certain sense, what’s taken place—what’s taking place now—is a series of mistakes. In other words, you don’t hire the people who caused the problem in the first place to try to rectify it, yet that’s what’s happening. It’s very interesting, I think, to look at this in terms of the criminal elements that we discussed—the gangs—and to see that what they do is done through extortion, prostitution, the selling of illegal things, illegal commodities, and what have you. They accumulate money and they launder it. But this also happens at the very top levels of finance: they imagine money and then they objectify it in terms of mansions and things like that.

When you’re dealing with this kind of stuff, you’re dealing with fiction—and when you’re dealing with fiction, you’re in my realm.

BLDGBLOG: The financial world that’s been created in the last decade or so often just seems like a dream world of overlapping fictions—of Ponzi schemes and collateralized agreements that no one can follow. It’s as is people are just telling each other stories, but the characters are mutual funds, and, rather than words, they’re written in numbers. To paraphrase Arthur C. Clarke, it’s as if sufficiently advanced financial transactions have become indistinguishable from magic.

Yurick: A long time ago, I started to write a book in which I invented a planet, and the planet was ultimately nothing but finance. I called it Malaputa. Do you know Jonathan Swift’s work at all? One of the trips Gulliver takes is to an island called Laputa, which really means, in Latin, the whore or the hole. There he encounters nothing but intellectuals building the most astonishing mental structures and doing the stupidest things imaginable. Now, Malaputa would be the evil whore.

So the planet I began to invent was a world that interpenetrates ours and it works by the rules of our world, but it’s not visible. Ultimately, it resides in the financial system in which, as you get to the center of it, its mass and velocity keep on increasing potentially. It’s the movement, ultimately, of symbols.

I realized, at a certain point, that what I was also talking about was, in a sense, The Divine Comedy. The descent into the Inferno, if you remember, is in the form of a cone—the inside of a cone. The ascent to the top of Mount Purgatory is also a cone, but you climb on the outside. Then, to move on to heaven, you have a series of concentric circles, at the center of which is the ultimate paradise, which is where God resides. The circles are spinning, but they’re spinning in an odd way. If you’re at the center of a spinning circle, you’re barely moving around. If you’re on the outside, you’re moving with great velocity.

In this case, Dante tells us that the center of the circle spins with the greatest velocity, and the further out you get away from it, the slower it moves. What does finance have to do with this? The woman who Dante idolized—Beatrice—was a banker’s daughter. You could say his interest in her was partly financial, pursued through these circles and cones of symbols. Anyway, that’s the architecture of The Divine Comedy that I was getting at.

From this point—as all of this was going into the stuff I’m writing now—I began to meditate on the question of surplus labor value. Which, as Marx said, is the unpaid part of what a worker doesn’t get, the part that the owner—the owner of the means of production—expropriates.

BLDGBLOG: The Malaputa idea was for an entire standalone novel, or it’s something that you’re now including in your current work? 

Yurick: It was originally going to be its own book, but I’m going to change that. I’ll incorporate it; I’ll reinvent it. 

I wrote a piece a long time ago for—I forget the name of the magazine. It was on the question of the information revolution, the dimensions of which were not yet clear at that point. I think it was the mid-1980s. I was talking about, even at that point in time, the speed of the transactions, and the infinitesimally small space in which transactions occur—against the space that you have to traverse either by foot or other means, like to the market village or the shopping mall or the warehouse floor.

In other words, I’m saying that finance has a space—it has an architecture. You might want to transfer billions of dollars from one country to another, but both are accounts in one computer space. What you’re doing might have enormous effects on the real world—the world of humans and geography—but what you’ve done is move it a fraction of an inch, at an enormous speed, with an enormous velocity and mass. And that has real effects thousands of miles away.

BLDGBLOG: I’m curious if you see other future developments of these works, or if there’s something new you’re working on at the moment.

Yurick: Yes—I’m working on two things that may intersect. One is a kind of biography that I call Revenge. What I realized, in a certain way—partly because I grew up in the Depression under bad circumstances, and now I see those same circumstances coming back again—I realized at a certain point that my novels Fertig and The Bag were revenge novels. That was a theme that was not clearly in my mind at the time, but that came into my consciousness relatively recently. 

Revenge begins with trying to pick a starting point—to impose a starting point—because wherever you begin, there is no ultimate beginning. Someone did something to someone else, in reaction to something that came before that, and so on and so forth. You start in the middle of things, and choose a starting point. It’s like a lot of the things we say about The Iliad, for instance. They start in the middle of things, in medias res.

There was an essay I wrote for The Nation on Truman Capote’s In Cold Blood, in which I panned the novel. But what I realized, even at the time I was writing it, was that, in a certain way, the story in that book—the true story it was based on—wasn’t just a random killing. It was a revenge killing. It was about two people who are, in a sense, dispossessed. But the person who got killed—not the family so much, but the farmer himself, Clutter—was no ordinary guy. He was no ordinary farmer, but a well-to-do guy with 3,000 acres and some cattle and maybe an oil-pumping system. He was important. He’d worked in government and he’d worked as a county agent. I won’t go into the history of the county agents and their ultimate role in making agribusiness as we know it today. But he was important enough in 1954 to have been interviewed about a kind of global crisis in agriculture in the magazine section of the New York Times.

This wasn’t the story Truman Capote told. Capote was given an assignment by the New Yorker and he went and he did it. He didn’t know or understand any of this background. He didn’t talk about the role of this guy. Not that this guy was the ultimate villain—this Clutter person—but, the fact is, he had a very key role. If he was important enough to be interviewed in a section on changes in agricultural policy in the New York Times Magazine, that means he’s not just nobody. The fact that he conjoined the outlaws, the killers—the fact that they conjoin, in a sense, with the Clutters—I think is a piece of, you can almost say, Dickensian chance. It’s like how some novelists will start out with two or three random incidents that are not connected at all and then mold them together.

I don’t know if you’ve read The Bridge of San Luis Rey? It’s about six or seven people who are on a bridge that collapses; it falls and they’re killed. What it is is an exercise in what brought these people together: what did they have, or not have, in common? Why this moment and not another moment? That’s what I wanted to develop with this, to go a little into the background of how I came to this line of thinking.

Now, one of the killers: his mother was an Indian [sic] and his father was a cowboy. The other one’s parents were poor farmers. So, here, we have three social groups expressed in these people. In the long struggle between corporate agriculture and the individual farmer, this is what develops: they get pushed off the land, these social groups. In fact, this also connects back to the old story of Joseph, in Egypt. With Joseph in Egypt, yes, he predicts the coming famine—the good times and the coming famine. But, when the famine does come, first he takes the farmer’s money, then he takes their land, and he moves them all into the cities. What you’ve got there is kind of an algorithm for the way agriculture develops: we’re talking Russia, the Soviet Union, China. We're talking the United States. It looks different in different places, but the structure remains the same. You urbanize the people and you consolidate the land.

Then, of course, with the book I go into my own reactions to all kinds of literature, and I stop to try to rewrite that literature. For instance, suppose we think of The Iliad as one big trade war. Troy, as you know, sat on the route into the Black Sea, which means it commanded the whole hinterland where people like the Greeks and the Trojans did trading. The Trojan War was a trade war.

BLDGBLOG: The mergers and acquisitions of the ancient world.

Yurick: So that's the kind of stuff I’m working on.

In the end, of course, the smaller farmer fought agribusiness tooth and nail, and they lost. We see what agribusiness has done to food itself, creating all kinds of mutational changes in seeds and so forth. Again, I think of the collectivization period in the Soviet Union in which, in order to win, you had to starve the peasants. That’s what the intellectuals of the time wanted, without understanding the practicality of life on the ground, so to speak. It was a catastrophe.

On the other hand, one of the images I had when I was a kid, during the Depression, was: you’d go see a newsreel and you’d see farmers spilling milk and grain on the ground because they couldn’t get their price. People didn’t have enough food, but they were just dumping their milk in the mud. These were smaller farmers—agribusiness hadn’t happened yet. So you’ve got two greed systems going on here.

Anyway, I use all that as the novel’s jumping-off point. In a sense, I’m saying Clutter had it coming to him—or his class had it coming to him.

But I’m in the very early stages. It becomes like a little race between living and doing it, and ultimately dying. I’m not rushing myself, but I’m having fun.

* * *

This interview was recorded in March 2009. Thank you to Sol Yurick for the conversation. You can also read this interview over on Gizmodo.