Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh tinh chưa đề ... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Linh tinh chưa đề ... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Việt Nam Cộng Hòa tuy chỉ là một nửa "Tiểu Quốc" nhưng không phải là "Nhược Quốc"

Việt Nam Cộng Hòa tuy chỉ là một nửa "Tiểu Quốc" nhưng không phải là "Nhược Quốc" đâu nha lề phải Thanh Niên Online





 
 
 
 
 
 

 *********************************************


Hải chiến Hoàng Sa: Tuyên cáo ngày 14.2.1974 của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa

(TNO) Sau khi Trung Quốc nổ súng cưỡng chiếm Hoàng Sa, một làn sóng phản đối mạnh liệt đã nổ ra trên khắp miền Nam Việt Nam. Chính quyền tại Sài Gòn cũng đã ra tuyên bố lên án Trung Quốc xâm lược. Dưới đây là tuyên cáo ngày 14.2.1974 của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa.

Hải chiến Hoàng Sa: Tuyên cáo ngày 14.2.1974 của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa Tuần hành phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa
“Nghĩa vụ cao cả và cấp thiết nhất của một Chánh phủ là bảo vệ chủ quyền, độc lập và sự vẹn toàn lãnh thổ của quốc gia. Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết làm tròn nghĩa vụ này, bất luận những khó khăn trở ngại có thể gặp phải và bất chấp những sự phản đối không căn cứ dầu phát xuất từ đâu.
Trước việc Trung Cộng trắng trợn xâm chiếm bằng vũ lực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hòa, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa thấy cần phải tuyên cáo long trọng trước công luận thế giới cho bạn cũng như thù biết rõ rằng:

Quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là những phần bất khả phân của lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa. Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ chịu khuất phục trước bạo lực mà từ bỏ tất cả hay một phần chủ quyền của mình trên những quần đảo ấy.

Chừng nào còn một hòn đảo thuộc phần lãnh thổ ấy của Việt Nam Cộng Hòa bị nước ngoài chiếm giữ bằng bạo lực thì chừng ấy Chánh phủ và nhân dân Việt Nam Cộng Hòa còn đấu tranh để khôi phục những quyền lợi chánh đáng của mình.

Kẻ xâm chiếm phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về mọi tình trạng căng thẳng có thể do đó mà có.

Trong dịp này, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cũng long trọng tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những hòn đảo nằm ở ngoài khơi bờ biển Trung Phần và bờ biển Nam Phần Việt Nam, từ trước tới nay vẫn được coi là một phần lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa căn cứ trên những dữ kiện địa lý, lịch sử, pháp lý và thực tại không thể chối cãi được.

Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cương quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia trên những đảo ấy bằng mọi cách.

Trung thành với chánh sách hòa bình cố hữu của mình, Chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa sẵn sàng giải quyết bằng đường lối thương lượng những vụ tranh chấp quốc tế có thể xảy ra về những hải đảo ấy, nhưng nhất định không vì thế mà từ bỏ chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên những phần đất này”.

Thanh Niên Online (giới thiệu)

BẠN ĐỌC PHẢN HỒI - 
 
ĐAT (SAI GÒN) - 1/17/2014
1. HÃY ĐƯA VÀO SÁCH GIÁO KHOA, ĐỂ TUI EM KO PHẢI HỌC TỪ INTERNET ! 2. HÃY NÓI SỰ THẬT, TA CÒN GIỮ ĐƯỢC ĐẢO NÀO TẠI HOÀNG SA KO, HAY TRUNG QUỐC ĐÃ CHIẾM HẾT 3.ĐẦU TRANH NHƯ THẾ NÀO ĐỂ GIÀNH LẠI HOÀNG SA !?

Chủ Nhật, 18 tháng 5, 2014

Quốc Hận 30/4/2014 Tại VN,Chuyến Đi Thăm Chiến Trường Xưa và Thắp Nhang Tử SỹVNCH

*****************************
Biểu tình chống tàu+ 18/5/2014





Niem Khuc Cuoi
Sáng nay tại Hồ con ruà anh THP Vg (https://www.facebook.com/trunghieu.pham.5439) và Hoài Evn (https://www.facebook.com/79bet?fref=nf) đã bi an bắt khi rời khỏi quán cafe mấy Hậu Duệ VNCH với mấy anh TPB VNCH đã nhanh chân chạy thoát riêng NKC bị hốt đưa lên xe vì đi cùng nhưng vì phản kháng mạnh mẻ bằng cách la làng nên tụi nó yêu cầu rời khỏi HCR vì lực lượng chưa đầy đủ nên kg có cách nào giải anh PTH và Hậu Duệ Hoài Evn có một anh TPB đi xe máy gắn 3 bánh đưa về thì có một cái đuôi bám theo liền đi vòng vòng đến DCCT nhà thờ Kỳ đồng thi tên an chìm ngồi đầu cổng nhà thờ cho đến khi BT ngoài SG hết mới chiụ rút đi

Trung Hieu Hieu (https://www.facebook.com/trunghieu.hieu.18?hc_location=timeline)
vor 49 Minuten
Sáng nay chú Trung Hiếu Pham và anh Hoai evn bị bắt , hiện h chưa thấy thông tin gì ,ai có cho biết thông tin

Huỳnh Công Thuận (https://www.facebook.com/hcthuan?hc_location=timeline)
vor 4 Stunden ·
Tại Long An Đinh Nhật Uy gọi điện thoại kêu gia đình đến đón về lúc 11g30.
Tại Sài Gòn cho đến giờ này 11g50 điện thoại Trung Hieu Pham và Hoai Evn chuông reo nhưng không ai bắt máy (có lẽ điện thoại bị giữ).
SOS
9:15 18/05/2014
Trung Hieu Pham Hoai Evn và Chan Huynh vừa bị hốt lên xe tại hồ con rùa khi mới bước ra khỏi quan cafe...

ói lại cho rõ:
Chỉ Trung Hieu Pham và Hoai Evn bị bắt còn Chan Huynh (https://www.facebook.com/chan.huynh.754) lúc 10g30 điện thoại cho biết chạy thoát .
 

 ***********************

Bài post vào ngày ==> 1 thg 5, 2014 .

Chuyến Đi Thăm Chiến Trường Xưa và Thắp Nhang Tử Sỹ
KON TUM - PLEIKU -HỘI AN



(Ý nghĩa của hành trình theo lời anh FB Trung Hieu Pham
"Nam Rom về mặt nổi tôi ghi là Chuyến Hành Hương nhưng thật ra là Chuyến Đi Thăm Chiến Trường Xưa và Thắp Nhang Tử Sỉ.... mới đúng nghỉa của chuyến đi..")

Bài viết này của FB



Ròm chôm trước về đây post lên rồi mới xin sau hehehe

Thuy Phung ==> Nam Ròm ơi! bạn đang làm cánh tay của chúng tôi vươn ra , càng ngày càng xa, để đến những cựu quân nhân khắp nơi trên thế giới, những người vì quỷ đỏ, phải tạm lưu vong bên sứ người, được đến gần các tử sỹ VNCH. Cám ơn bạn !


 

CHUYẾN ĐI THẮP NHANG TỬ SỈ PLEIKU-KOMTUM

Một đoạn Video Clip dài 3 phút thắp nhang tử sỉ trên những nấm mồ hoang...
Mặc dầu khó khăn và bị qúa nhiều áp lực về phía chính quyền nhưng chúng tôi củng cố gắng để thực hiện...Hy vọng nhửng vong linh người đả khuất đở tủi hờn và làm ấm lòng các anh sau bao nhiêu năm nằm lại không nhang khói.... không người thân thăm viếng...Đoàn chúng tôi đả cài đặt những máy niệm kinh trên những nấm mồ hoang lạnh...Mong các vong linh chiến sỉ nghe tiếng kinh kệ sớm được siêu thoát.

Lể tưởng niệm các tử sĩ QLVNCH tại tỉnh Lộ 7 vào tháng3/75 trên đường lui binh đã vĩnh viễn nằm xuống tại đây cùng với đồng bào và các QDCC QLVNCHmột lòng tri ân các anh 




Phần I
xe đoàn của chúng tôi gồm 25 người gồm 2 ni cô, bác râu dài như ông tiên, sau này tôi mới biết tên là bác Tạ Trí Hải ,2 cựu quân nhân ,2 vợ chồng tôi, hai anh chị trưởng đoàn , phẩn còn lại các anh thương binh và hậu duệ của các chiến sỹ VNCH đã tử trận , khởi hành vào lúc 17g ngày 27/4/2014 tại Sài Gòn suốt đêm không dừng. Phía trước đầu xe có căng băng rôn lớn" Đoàn Việt kiều Pháp đi hành hương tham quan Kon Tum - Pleiku - Hội An " và hình hai lá cờ Pháp
Đến quãng 10g sáng ngày hôm sau 28/ 4 ,chúng tôi đã vào địa phân Kon Tum ,còn cách chân đồi Charlie khoảng 25 km, các anh em cựu quân nhân và các thương binh rất hào hứng, bầu không khí trong xe vui vẻ hẳn lên, tất cả tự mặc quần áo quân phục theo các binh chủng , mà xưa kia các anh đã một thời bảo vệ bảo vệ miền nam Việt Nam ,xuống xe chụp hình


 
 Lúc đang chụp hình trước đầu mũi xe, có một chiếc xe biển số màu vàng, có chữ ngoằn ngoèo vừa vượt qua mặt một chút thì đi chậm hẳn lại, mọi người cùng thấy, lại nghĩ xe của nước bạn Campuchia, không để ý nhiều, và sau đó xe tiếp tục theo chúng tôi đi một đoạn khá xa. Đi được một quãng nữa, xe dừng lại để gặp anh bạn người địa phương hướng dẫn đường vào đồi Chalie,nhưng rất tiếc anh bạn không đi theo xe được vì bận việc riêng . Lúc ấy ,có 2 anh CA mặc sắc phục chạy xe máy dừng lại ngay trước mũi xe, người ngồi sau có cầm cây ma trắc bước xuống , nhìn nhìn rồi leo lên xe bỏ đi. Đi được một đoạn khá xa,tài xế phát giác ra có xe hơi biển số lạ đi theo chúng tôi, các anh em ngồi phía cuối ngoái lại nhìn, quả thật có xe ô tô biển số màu vàng lúc nãy đi theo chúng tôi. Qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ, anh tài xế bất ngờ dừng lại bên lề đường chiếc xe ấy cũng dừng lại đột ngột ngay phía sau xe chúng tôi nhưng ở giữa đường. lần này thì quả thật sự nghi ngờ của chúng tôi đã thành sự thật.
Đi được một quãng , lúc khỏang 10g30 CA giao thông thổi còi dừng xe chúng tôi lại, anh tài xế xuống xe xuất trình giấy tờ, mấy CA giữ cấm giấy tờ mà không giải thích xe vi phạm lỗi gì, cứ lượn lờ đi qua đi lại rồi lại điện thoại , cứ như thế kéo dài làm chúng tôi chờ hơn nửa tiếng, sau đó họ trả lại giấy tờ cho anh tài xế, mà cũng không nói lý do dừng xe.
Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình, thêm một xe ô tô đi theo xe chúng tôi , không khí trong xe bắt đầu hơi hoang mang nhưng mọi người rất quyết tâm đi để thắp nhang cho các anh chiến sỹ VNCH bằng được, mặc dù biết là mình đang có xe đi theo dõi phía sau., chỉ có một anh đi trong đoàn không chịu nổi áp lực , nên đã xuống xe bỏ đoàn không đi cùng nữa ngay sau khi biết có xe ô tô đuổi theo sau
Đi được một đoạn nữa, khỏang 13g30 xe chúng tôi lại bị CAGT ra hiệu dừng xe, cũng lại tình trạng tái diễn như lần trước, neo chúng tôi khá lâu, mà cũng không giải thích xe chúng tôi phạm lỗi gì, CA bận rộn điện thoại cho ai đó, sau đó cũng không giải thích xe chúng tôi phạm lỗi gì. Bây giờ, chúng tôi phát giác ra thêm có 4 người đi trên 2 xe máy tiếp tục đi theo xe.
Khi đến Sa Thầy, tôi nhìn thấy hướng đồi Charlie mưa như trút nước không còn nhìn rõ được ngọn đồi, và bắt đầu mưa trên đường chúng tôi đi, đến gần chân đồi thì trời sụp tối rất nhanh vì mưa quá lớn.
Quyết định dừng chân nghỉ tại chợ Sa Thầy tại một quán cà phê bên hông chợ , hai xe hơi đi theo chúng tôi đậu lại xa xa phía bên kia đường, chỉ còn 2 người đi xe máy mặc thường phục theo chúng tôi sát nhất, một anh mặc áo mưa hút thuốc, đứng nép bên vỉa hè, cách chỗ chúng tôi 2 căn nhà, anh còn lại sang bên tiệm phía bên kia đường ngồi . Lần này tôi nhận ra chính các anh là CA qua đôi vớ và giầy trên chân.
Tôi quá bực vì bị xe máy đuổi theo suýt soát, đánh bạo tôi lại gặp và mời lại nhập theo đoàn ăn chung cơm chiều, tôi cũng không quên " cám ơn " đã đi theo bảo vệ cho chúng tôi không bị "phá rối ". Anh ấy trạc trên dưới 30 tuổi, dựt mình nhưng cũng đáp lại cho biết đang chờ bạn đến
Nghỉ ngơi ăn uống tại quán cà phê khoảng hơn một tiếng, các anh em dự định ở trên xe nghỉ ngơi, còn các ni cô và 3 chị em phụ nữ sẽ nghỉ tại khách sạn , vì kinh phí chuyến đi rất hẹn hẹp nên chúng tôi lại một khách sạn gần đó mướn 3 phòng, sau khi hỏi rõ chúng tôi đi trên chiếc xe đỏ, cô tiếp tân từ chối vì hết phòng
Chúng tôi đi đến nhà trọ mướn được 3 phòng, các ni cô và tôi đã mang đồ đạc cá nhân vào phòng. khỏang hơn nửa tiếng thì người tiếp tân vào , nói tối nay có CA đi kiểm tra, các quý khách cảm phiền mướn chỗ khác. Tôi có nói, chúng tôi đều có giấy tờ tùy thân, không sợ bị kiểm tra, nhưng vẫn một mực bị tử chối vì nhà trọ chưa có phép kinh doanh (!?). Lúc ấy , bên ngoài có nghe loa phóng thanh nói , rất to " Có một số người lạ gồm Trung Quốc, Irac, Mỹ, Đài Loan mang theo vũ khí hiện đại đến , mong các bà con cô bác tránh tiếp xúc để đề phòng ".
Chúng tôi thấy vậy, quyết định đi tiếp sẽ dừng xe lại tại một cây xăng gần nhất, nghỉ ngơi đến sáng sẽ quay trở lại đồi Charlie
Chúng tôi tới cây xăng trước chùa Kỳ Quang khoảng 20g, vẫn có hai ba xe máy mặc thường phục đi theo, có một người đã vào chùa trước chúng tôi. Cả đoàn loay hoay soạn nhang đèn vào chùa, khi vào chùa đốt nhang, quay ra thấy ba bốn người thanh niên lạ mặt phía sau chúng tôi, chúng tôi cũng đưa nhang để lễ, họ hơi lúng túng, nhưng cũng nhận cây nhang tôi đưa và lễ rồi cắm vào lư nhang mà chẳng nói lời nào. Bên ngoài chùa thêm rất nhiều xe máy đậu lại, không chính xác là bao nhiêu xe, nhưng ước lượng khá khá đông , lặng lẽ, mỗi xe có 2 thanh niên thường phục
Chúng tôi đang nghỉ ngơi chưa được 10 phút thì có hai xe ô tô biển số xanh, vì trời tối nên chỉ đọc số được 80****...lái thẳng vào trạm xăng , đậu lại, mấy người mặc thường phục bước thẳng vào văn phòng của trạm xăng
Họ không lên tiếng gì cả, vì thế chúng tôi phớt lờ , trải bạt ngồi nghỉ để anh tài xế chợp mắt một lát. Lúc lâu sau, 2 ô tô rời đi, cả đoàn không ai nói với nhau lời nào nhưng mọi người cảm thấy nhẹ nhõm.
sau khi 2 ô tô đi rồi, người nhân viên bán xăng ra nói, nơi này không an ninh nên khuyến cáo chúng tôi nên rời đi, và cây xăng nghỉ bán. Chỉ tí síu sau đó, lại một đoàn người xe máy mặc thường phục rất đông đậu rải rác chen lẫn với đám người cũ. Cả đoàn chúng tôi ảm thấy mất an toàn, đánh thức tài xế lái xe đi tiếp
Xe dừng tại cây xăng thứ 2, tất cả đều nghỉ trên xe. Sau khi hơn nửa tiếng, một xe ô tô CA trờ tới dừng lại , một người mặc sắc phục tự nhận là lực lượng CA an ninh xã ,đến hỏi tài xế giấy tờ, sau đó đòi gặp trưởng đoàn. Họ nói rất nhỏ nhẹ rằng có đơn thưa chúng tôi là xe có va quẹt rồi bỏ chạy (!?), theo lệnh cấp trên họ kiểm tra . Họ có hỏi, sao không mướn khách sạn mà lại nghỉ. Chúng tôi mướn nhưng không có chỗ nào cho mướn hết. Các anh CA ấy đòi giữ hết giấy tờ xe, hẹn sáng lên đồn lấy lại. Chúng tôi thấy rắc rối quá nên xin lại giấy tờ rồi lăn bánh rời đi. Khi ra khỏi địa phận Kon Tum , không còn một xe ô tô hay xe máy nào đi theo chúng tôi cả
Sáng ngày hôm sau 29/4 , chúng tôi đến cứ điểm Đắc Tô, làm lễ cầu siêu cho các anh chiến sỹ VNCH, một buổn lễ rất trang trọng, có bác Trí Hải kéo Violon trong lúc các anh em mặc niệm
Xong Đắc Tô, chúng tôi đến đèo Phượng Hoàng, trên đường đi, mưa như trút nước.Đến ngay ngả ba đèo, vì có một anh thương binh BĐQ cũng từng tham dự trận đánh nơi đây chĩ chỗ, thì trời tạnh mưa. Chúng tôi lại được làm lễ cầu siêu cho các anh chiến sỹ VNCH thật trang nghiêm





Phần II
Còn một chi tiết nữa mà tôi chưa đề cập trong phần I, xin nói thêm, lúc dừng tại cây xăng thứ nhất trước chùa Kỳ Quang, vì muốn cho tài xế chợp mắt một lát nên chúng tôi dừng xe lại hơi lâu, chắc có lẽ các anh trong 2 ô tô đó cũng bắt đầu mỏi mệt, tôi đoán thế. Một anh trẻ tuổi , mặc sắc phục xanh lá đến lân la nói chuyện, chúng tôi có mời uống cà phê. Trong lúc trò chuyện,chúng tôi có đề cập đến việc ý nguyên đến đồi Charlie để thắp nhang cho các tử sỹ, anh ấy chỉ nói Kon Tum dạo này chiều ngày nào cũng mưa, và anh ấy có chụp hình chung với một vài người trong đoàn. Ngồi chơi một lát, anh ấy lặng lẽ bước ra, chẳng chào nói một lời, bước lên một trong hai chiếc xe ô tô biển xanh lúc nãy chạy vào cây xăng, cả hai chiếc xe vọt đi. Lúc ấy, chúng tôi cũng giải tỏa phần nào áp lực về tâm lý bị truy đuổi suốt cả ngày lúc ban đầu.
Xin quay trở lại tiếp tục câu chuyện.
Sáng ngày 30/4, cả đoàn chúng tôi có mặt tại bãi biển Nha Trang ,các anh cựu quân nhân mặc quân phục đúng theo các binh chủng của VNCH mà các anh đã chiến đấu ngày xưa, và các anh em hậu duệ mặc quân phục đại diện theo người cha tử sỹ.
Tại đây, bác Trí Hải đã kéo violon vô số bài nhạc, chúng tôi được các khách du lịch rất thích, xin được quay phim và chụp hình, các anh em trong quân phục lại một lần nữa được làm người mẫu ảnh bất ngờ. Có nhiều người cảm động rưng rưng nước mắt, vì họ được nhìn thấy hình ảnh cha anh và chính bản thân họ năm xưa , đã qua 39 năm rồi không được thấy .
Trong khi các anh em mặc quân phục VNCH chụp hình, có mấy anh CA cơ động đi 2 xe máy đến đậu lại phía bên kia đường, lặng lẽ nhìn sang một lát , rồi lại đi.
Chúng tôi ở bãi biển đến trưa, sau đó ra Cà Ná ăn cơm trưa. Trong bữa cơm ai ai cũng nhẹ người vui vẻ, mặc dù không đi được những nơi dự định ban đầu ( Charlie, Đắc Tô, tân Cảnh, Benhet ), phần vì bị phá rối, phần bị mưa to.
Chúng tôi không đến được Hội An như dự tính.
Trên đường đi về, tôi có nhận được cuộc điện thoại của đài Á Châu Tự Do RFA phỏng vấn. Tôi rất ngạc nhiên, việc chúng tôi làm tưởng chừng nhỏ bé, tôi nghĩ nhỏ bé là vì do tấm lòng muốn tri ân những người chiến sỹ VNCH , đã hy sinh cho miền nam Việt Nam, cũng được các người ở hải ngoại theo dõi từng bước của chúng tôi tại quê nhà.
Vì thế, các anh ơi ! các anh không bao giờ bị lãng quên dù cuộc chiến không còn sau 39 năm
Các tử sỹ ở Charlie ơi, xin lỗi hẹn các anh, không phải do lỗi chúng tôi, mà vì chúng tôi bị quá nhiều phá rối truy đuổi đến cùng, và vì mưa quá lớn.
Mặt nào đó, chuyến đi thắp nhang cho các tử sỹ thành công.
Tôi xin đại diện cho các anh em cựu quân nhân, các TPB, các hậu duệ của VNCH cám ơn hai anh chị Trung Hieu PhamKim Thoa Nguyen đã bỏ công sức, khích lệ thêm tinh thần cho chúng tôi trong những lúc tưởng rằng phải bỏ cuộc, đến với các tử sỹ VNCH , mang sự tưởng nhớ ấm lòng đến các anh nhân ngày 30/4
Các anh hãy yên nghỉ, toàn dân miền nam không bao giờ lãng quên công ơn hy sinh của các anh
NGƯỜI CHIẾN SỸ VNCH KHÔNG BAO GIỜ CHẾT !

Niem Khuc Cuoi cả đoàn đi 3 ngày 3 đêm còn bị bọn an ninh bám theo mà không ai bỏ cuộc đến NHA TRANG thì chị mời cả đoàn vô nhà con trai và dâu nghỉ ngơi vì bị áp đảo tinh thần trong suốt chuyến đi tất cả mọi người đều mệt mỏi tội nhất là 2 sư cô và các anh TPB đã lớn tuổi mà phải ngồi và ngủ suốt trên xe mà còn bị quấy rồi đi tới đâu là bị hỏi thăm sức khỏe tới đó nên có xuống xe ngủ được đâu và khi về thì ghé nhà con và tắm rửa nghỉ ngơi để sáng mai còn ra thành phố biển nha trang chụp hình biểu dương lực lượng cả đoàn nấu ăn tại đó dù hơi chật hẹp khi đó vô nha trang vào ngày 29 đã hết nhà trọ và khách sạn cho mướn vì thiên hạ đã đặt phòng đi chơi lể nghỉ được 5 ngày làm việc nên du khách đông lắm tại thành phố biển mà khu du lịch nên rất đông khách
 










  • Niem Khuc Cuoi khi quay về ra biển chụp và lên đường ghé phan rí ăn cơm để mừng vì cả đoàn đã đạt được ý nguyện làm lể tưởng niệm và cầu siêu cho các anh linh tử sĩ QLVNCH tron vẹn nhiệm vụ hoàn thành thì phải ăn mừng chứ

Chị

Niem Khuc Cuoi  của Ròm nè ....ngầu chưa hehehe


Foto: chuẩn bị ra quân
Không khí vui tươi nhộn nhịp hẳn lên khi biết gần đến Charlie..
 
 Nút chặn thứ nhất...không rỏ lý do xe bị giử 45 phút..
 
 Nút chặn thứ hai xe bị giử 30 phút...kể từ phút nầy đoàn chúng tôi đả bị nhửng người bạn dân bám đưôi rất đông
 
 Buồn vì lo không thực hiện như ý muốn của mình...đả có nhiều người xuống tinh thần vì nghe loa phóng thanh của Huyện thông báo cho dân địa phương, có một đoàn người phản động xuất hiện yêu cầu mọi người xa lánh...và đề phòng..
 
 những gian khổ đả được thông báo trước vì tài chính qúa eo hẹp..nên mì gói làm chuẩn..nhưng các anh chị em không cho là quan trọng...mong sao thắp nhang cho các vong linh tử sỉ là chính...
 
 Mì gói bửa cơm đạm bạc nhưng đượm tình đồng đội.. các anh chị em đều biết trước chuyến đi nầy lắm chông gai và trắc trở...một gói mì nhưng các anh vẩn vui...
 






Lệnh cấm ngầm không thuê được phòng trọ buộc lòng phải ngủ xe và ngủ dưới đất ở các trạm xăng nhưng không nản lòng...

đây người bạn An ninh đến tiếp xúc và thăm hỏi..quấy rối



Ba Nử Quân nhân VNCH... có mặt trong Chuyến đi thắp nhang tử sỉ tại các địa danh chiến sử Pleiku-Komtum..và Tỉnh lộ 7 nhân ngày Quốc Hận 30/04/14....
Đây là chị Niem Khuc Cuoi









Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Tìm được người thân của anh Tạ Thái Mạnh .13 tuổi, nhận được huân chương Anh Dũng Bội Tinh VNCH

Ròm tìm được người thân của anh Tạ Thái Mạnh .13 tuổi, nhận được huân chương Anh Dũng Bội Tinh VNCH

==>
"Bác ơi cháu là cháu ruột của bác Tạ Thái Mạnh, nếu khi nào bác có ghi chép hay hình ảnh gì về bác của cháu bác có thể chia sẻ cho cháu biết được không ạ ?"

--- Một bạn trẻ ,cháu của anh Mạnh đã gởi cho Ròm 2 hình chụp bàn thờ của anh Mạnh .

===>
"hình ảnh hay giấy tờ thỳ cháu k chắc là có, hiện tại nhà cháu chỉ có 1 tấm hình của bác Mạnh mà bà cháu đang để trên bàn thờ mấy năm nay vì nghĩ là bác Mạnh đã mất rồi"

====>
"còn về lý do lập bàn thờ thỳ mẹ cháu nói là mẹ nghe bà cháu kể hồi đó bà cháu đi xem bói nghe người ta nói là bác cháu mất rồi"

"....người lập bàn thờ là bà cháu, mà bà lại tin chắc rằng bác đã mất rồi, bà bảo cháu nếu bác Mạnh còn sống thỳ bác đã về rồi, nhưng cháu vẫn hy vọng là bác còn sống"

--- Anh Mạnh chỉ bị Mất Tích ..... trong thời chiến tranh ,chuyện mất tích xảy ra rất nhiều ,nhất là Quân Nhân QLVNCH ..... khi chưa có giấy bảo Tử thì cứ coi là mất để người thân còn Hy Vọng .

===>
"hình cháu đưa bác là hình của bác Mạnh lúc khoảng 17-18t, lúc bác cháu đi thỳ mẹ cháu còn nhỏ quá nên không biết gì về chuyện của bác Mạnh hết"


---- Sau khi được sự đồng ý của mẹ cháu , em của anh Mạnh ....

===>
"mẹ cháu cho phép post lên mạng"

"bác post bài như vậy bác có thể ghi thêm nhờ mọi người ai có thông tin gì về bác Mạnh thỳ nói lại được không ạ ?"

"thật ra cháu và mẹ luôn nghĩ rằng bác Mạnh vẫn còn sống, mẹ cháu tính lên chương trình : "Như chưa hề có cuộc chia ly" để kiếm bác Mạnh, bác nghĩ như vậy có được không ạ?"

"cháu thật sự muốn kiếm bác Mạnh lắm, người biết mọi thông tin về bác bây giờ chỉ có bà cháu, nhưng thật sự k dễ hỏi chút nào"

---- Muốn tìm thêm thông tin về anh Mạnh ,nay chỉ còn mẹ của anh mới biết mà thôi .Nhưng khó mà hỏi được .... vì không thể dấy lên sự đau khổ của một người mẹ mất con .

====>
".... cháu cũng k muốn bà cháu buồn, lúc nãy cháu có thử hỏi 1 tý nhưng hình như bà muốn khóc, thấy vậy nên cháu k dám hỏi nữa, bà là người duy nhất biết nhiều về bác Mạnh, mẹ cháu thỳ lúc bác Mạnh đi vẫn chưa sinh ra nên k biết gì, tất cả chỉ nghe bà kể lại, nhưng giờ lại k thể hỏi bà, cháu cũng k biết phãi làm sao"

---- Giấy Báo Tử vì Mất Tích lâu quá ,chứ không phải thật sự Tử Trận Hy Sinh

===>
"hôm nay mẹ cháu mới hỏi bà, thỳ bà lại nói có giấy báo tử, nhưng ba cháu nói k hẳn là bác đã mất vì có thể do mất tích quá lâu mà k tìm được nên người ta cấp giấy báo tử, cháu nghe vậy nên vẫn hy vọng, cháu vẫn đặt niềm tin là bác vẫn còn sống và một ngày nào đó sẽ tìm được bác"

"cháu nghĩ bà cháu sẽ k kể thêm về bác Mạnh đâu, vì từ xưa tới giờ bà chưa bao giờ kể về bác cả, mặc dù cháu và bà cũng rất gần gũi. Bà luôn lén nhìn hình bác và khóc 1 mình những lúc cháu đang ngủ, bây giờ tất cả đối với cháu cũng chỉ là hy vọng, mẹ cháu nói sẽ hỏi thêm các bác, nếu có thêm thông tin gì thỳ cháu sẽ nói cho bác biết"


--- Ròm post lên và sẽ tìm tiếp thêm tài liệu về anh ,để có thể gởi cho mẹ của anh .....lúc nào cũng nhớ ....mổi khi nhắc tới anh là khóc vì đau buồn (theo lời của bạn trẻ này cho Ròm biết )

Hình trên bàn thờ khi anh Mạnh khoảng 17 - 18 tuổi .



*********************
Nếu ai có thêm thông tin về anh Mạnh ,làm ơn cho Ròm xin để gởi về cho gia đình của anh ..... nhất là người Mẹ đau khổ mất con ...Mẹ của anh Mạnh
Cám ơn nhiều
Các bạn có thể liên lạc với Ròm qua FB

===> 





Nam Ròm
 https://www.facebook.com/namrom64

https://www.facebook.com/namrom64https://www.facebook.com/pages/



*********************

Câu chuyện
anh hùng Tạ Thái Mạnh




“… Đó là cậu bé anh hùng Tạ Thái Mạnh, mới 13 tuổi, đã nhận được huân chương Anh Dũng Bội Tinh vào năm 1968. Đó cũng là năm của một biến cố quan trọng trong dịp Tết Việt Nam qua cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân của Bắc Cộng và Việt Cộng. Và cũng trong tháng Tư nầy, chính cậu bé anh hùng đó được vinh danh; tuy rằng sau này, rất ít người Việt Nam biết đến câu chuyện, mặc dù một số ít báo chí Tây phương trung thực cũng đã từng đưa tin vào lúc bấy giờ.

 
Tình cờ thấy được đem về ....Sự Thật như thế nào ..... các anh Quân Nhân VNCH chứng nhận giùm .Tính theo thời gian thì anh Mạnh nay cũng đã 60 tuổi .

Mời xem thêm dưới tầng trệt Hình Xưa ====> 


 http://namrom64.blogspot.de/2014/04/hinh-xua-13-tuoi-uoc-huan-chuong-anh.html

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

30 Tháng 04 - Đập cổ kính ra tìm lấy bóng...

30 Tháng 04 - Đập cổ kính ra tìm lấy bóng...


Nguoiduatin (Bạn đọc Danlambao) - Kính gởi các cựu quân nhân Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, những người Việt Nam tử tế, cùng tất cả những ai quan tâm đến ngày đau buồn 30 tháng tư, con xin một nén hương lòng tưởng niệm những Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân và một chút tâm tình của tên du đảng hoàn lương gửi đến quý bác, cô chú và các anh chị.

Người Miền Nam VN tôn vinh Tổng thống của họ vì họ tận mắt chứng kiến và trực tiếp hưởng lợi từ chính sách an sinh xã hội trong chính thể VNCH, không phân biệt Quân hay Dân. Và chính phủ không bắt buộc bất kỳ công dân nào phải tôn vinh Tổng thống. Thế mà người dân vẫn nhớ ơn, tự nguyện suy tôn các Tổng thống Đệ nhất và Đệ nhị VNCH, bất chấp những biến cố xảy ra, cho đến ngày mất nước 30.04.1975. Điều đó cho thấy người dân Miền Nam bằng lòng với chính phủ do chính họ lựa chọn, qua các kỳ phổ thông đầu phiếu công bằng và minh bạch. (1


Sự phát triển về kinh tế trong thời chiến, luôn có giá trị nhiều lần hơn trong thời bình. Lịch sử chứng minh từ cổ chí kim, bất kỳ nước nào có xảy ra chiến tranh, thường kéo theo nghèo đói và loạn lạc. Ngay như nước Nga (Liên Xô cũ) cường quốc cộng sản, trong thời chiến, dù là chiến tranh lạnh, chạy đua vũ khí với Mỹ, trong khi người dân Mỹ vẫn no đủ thì người dân LX thì phải gặm bánh mì đen, kết cục là LX tan rã vì không hợp lòng dân. Và điều đáng ghi nhận là nước Mỹ không có Trại Súc Vật (2). Người dân Mỹ đoàn kết chống lại sự bành trướng của CNCS. Người dân Mỹ không tiếp tay cho cộng sản Nga đánh phá quê hương của họ dù Hoa Kỳ là một Hiệp Chủng Quốc.

Chính thể VNCH thì không may mắn như vậy. Họ vừa phải chống giặc ngoài CsBV tay sai QTcs (3) vừa phải chống chọi với thù trong VC nằm vùng (4). Nhưng có bói cũng không ra "Chính sách xóa đói giảm nghèo" mà đảng csVN vẫn liên tục áp dụng trong thời bình, dù rằng cuộc chiến tranh bom đạn đã chấm dứt 39 năm qua. (5) Tưởng cũng cần nhắc lại rằng cùng thời điểm VN rơi vào cuộc chiến tranh ý thức hệ (6) do CsBV vâng lệnh quan thày QTcs gây ra cuộc chiến tranh xâm lược Miền Nam VN (7), người dân Miền Nam cũng không đến nỗi phải để dành... cứt đổi gạo (8). Người dân Miền Nam trong chính thể Đệ nhất và Đệ nhị VNCH đã được hưởng một đời sống sung túc no ấm, mà người dân Miền Bắc XHCN cùng thời có nằm mơ cũng không thấy (9). Và công dân trong chính thể VNCH được hưởng một nền giáo dục chẳng thể nào quên (10). Đó là lý do vì sao không riêng gì các cựu quân nhân QLVNCH mà đồng bào Miền Nam cũng phải "Đập cổ kính ra tìm lấy bóng - Xếp tàn y lại để dành hơi"(11) đối với chánh thể VNCH và những người đã bỏ mình để bảo vệ một Miền Nam Tự do No ấm và Dân chủ đích thực. 

Chính thể VNCH đã thua và mất nước vào tay CsBV và QTcs, điều đó không có gì phải bàn cãi. Nhưng họ thua với tinh thần chiến đấu đến giờ phút cuối cùng như thế nào, mới là điều đáng nói/viết lại cho đúng với sự thật lịch sử, để các thế hệ tiếp nối nhìn đúng bản chất cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn có nguồn gốc từ đâu, rút ra bài học xương máu để đừng bao giờ xảy ra cảnh người Việt bắn giết người Việt chỉ vì phục vụ thứ chủ thuyết hoang tưởng như chính Lê Duẫn thú nhận (12). Hãy để lòng yêu nước của người Việt Nam, sẵn sàng xả thân vì Tổ Quốc trước kẻ thù truyền kiếp phương bắc đã và đang gặm nhấm bờ cõi giang sơn do các bậc tiền nhân để lại, không thể nhân danh bất kỳ chủ thuyết ngoại bang nào để gây ra cảnh nồi da xáo thịt, và sẽ là tội ác khó thể tha thứ khi xua trẻ em vào cuộc chiến tranh phi nghĩa (13).

Điều đáng buồn là vào mỗi dịp 30.04, người cộng sản lại tự hào về thành tích khủng bố, giết người của họ. Có gì đáng tự hào khi người Việt tàn sát chính người Việt chỉ để thỏa mãn tính khát máu của CNCS. Mọi người hẳn chưa quên Giáo sư Nguyễn văn Bông, người Việt Nam đầu tiên có bằng Công Pháp Quốc tế, sắp làm Thủ tướng chính thể VNCH đã chết thảm thế nào dưới tay tên VC nằm vùng Vũ quang Hùng (14). Và tấm lòng vị tha của phu nhân Nguyễn Văn Bông đối với tên sát nhân Vũ quang Hùng thể hiện cho nền giáo dục nhân bản và khai phóng. Với người cộng sản hãy nhớ rằng: Giết một giáo sư đại học không phải là một hành động anh hùng (15). Tệ hại hơn nữa các em học sinh Trường tiểu học Cai Lậy có tội tình gì đâu, sao cộng sản lại nỡ giết các em ở tuổi chưa kịp trường thành? (16). Sao lại tự hào khi giết chính đồng bào ruột thịt, có gì để đáng tự hào với hành động khủng bố Nhà Hàng nổi Mỹ Cảnh? (17) Và người cộng sản có vui không khi ném lựu đạn vào sân vận động Quy Nhơn, chỉ để giết các em học sinh là chính? Xin hãy nghe người có mặt tại sân vận động Quy Nhơn thuật lại: Trích "Tôi là cựu học sinh Cường Để Quy Nhơn. Câu hỏi “Ai ném lựu đạn vào lửa trại?” Câu trả lời bà con sống ở Quy Nhơn ai cũng biết, chính là Vũ Hoàng Hà, ủy viên trung ương Đảng Cộng Sản VN, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bình Định. Thầy Tâm Hoàng khi còn sống đã khẳng định, vì sau khi ném lựu đạn ở sân vận động Quy Nhơn, Hà leo qua chùa Long Khánh ẩn rồi được cơ sở Cộng Sản đưa vào mật khu. Việc này được một số anh em cựu học sinh Cường Để ở Quy Nhơn biết. Mong việc này sớm sáng tỏ sau 35 năm tội ác xảy ra.” (Trang Nhân) (18).

Liệu những kẻ thù ác kể trên, và Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v... trong thảm sát tại Huế có bao giờ nhỏ giọt nước mắt cuối đời cho những nạn nhân cộng sản, mà các ông là thủ phạm? (19).

Những Anh Hùng Vị Quốc Vong Thân 

Miền Nam VNCH một quốc gia có chủ quyền được Liên Hiệp Quốc công nhận (20). Song song với Miền Bắc XHCN không được như vậy, và hoàn toàn phụ thuộc vào QTcs. Sau khi xâm lược "thành công" Miền Nam VNCH. VNDCCH vẫn là kẻ xâm lược tồn tại ngoài vòng Công Pháp Quốc tế. Mãi đến 9 giờ sáng ngày 20 tháng 9 năm 1977 VNDCCH mới được LHQ thừa nhận cách miễn cưỡng (21). Gọi là miễn cưỡng bởi không ai muốn so sánh một Quốc Gia có chủ quyền độc lập với một thể chế xâm lược do QTcs dựng nên, cụ thể là Nga -Tàu thời CNCS còn tồn tại. 

Sơ lược về Lịch sử hình thành QLVNCH. Thời kỳ thành lập (1950-1952)

Trích: "Ngày 11 tháng 5 năm 1950, thủ tướng Trần Văn Hữu tuyên bố thành lập Quân Ðội Quốc Gia với lập trường chống Cộng, gia tăng quân số lên 60,000 người, do ngân sách quốc gia đài thọ 40%, phần còn lại do Pháp gánh chịu. Viện trợ Mỹ cũng bắt đầu giao thẳng cho các đơn vị Việt Nam, chứ không qua trung gian quân đội Pháp theo chương trình Viện Trợ Hỗ Tương Quốc Phòng MDAP (Mutual Defense Assistance Program). Trưởng phái bộ viện trợ Hoa Kỳ đầu tiên tại Việt Nam là đại tướng O'Daniel. Các quân trường lớn được bắt đầu thành lập trong thời kỳ này gồm có: Trường Võ Bị Liên Quân Ðà Lạt, Trường Sĩ Quan Thủ Ðức và Nam Ðịnh. Trường Sĩ Quan Trừ Bị sau này được đổi tên là Trường Bộ Binh Thủ Ðức. Các trung tâm nhập ngũ dùng để huấn luyện binh sĩ quân dịch cũng được thành lập tại Quang Trung (Nam Việt), Phú Bài (Trung Việt) và Quảng Yên (Bắc Việt). 

Ðến năm 1951, sau khi bị thất bại nặng tại vùng Cao-Bắc-Lạng, Pháp muốn tăng cường Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam để nhận lãnh trách nhiệm bình định và an ninh lãnh thổ. Do đó, tướng De Lattre de Tassigny đã đề nghị thành lập nhiều tiểu đoàn hoàn toàn Việt Nam do các sĩ quan người Việt chỉ huy. 

Ngày 5 tháng 5 năm 1951, Bộ Quốc Phòng Việt Nam mới thật sự thành hình, với những cơ cấu tổ chức đầu não như Bộ Tổng Tham Mưu, Nha Quân Pháp, Nha Thanh Tra, Tổng Nha Hành Chánh & Quân Lương, Nha Quân Cụ, Nha Quân Y, v.v... (22) Ngưng trích. 

Muốn trở thành một sĩ quan trong QLVNCH, nhất thiết phải qua trường lớp đào tạo chánh quy. Đối với quân nhân "rớt Tú Tài" đi lính thì có dành cả đời trong quân ngũ, có khi vẫn là hình ảnh ông Thượng sĩ già với thương tích đầy mình, dạn dày kinh nghiệm trận mạc. Những điều luật nghiêm khắc dựa trên nền tảng Quân Pháp Bất Vị Thân trong quân đội VNCH đã tạo nên những Anh Hùng đi vào huyền sử. 

Thà chết không đầu hàng - Những lời nói để đời... ghi nhớ mãi. 

1. Tướng Lê Văn Hưng: "Tôi không bỏ các anh để đưa vợ con ra ngoại quốc. Tôi cũng không thể chịu nhục đầu hàng. Các anh đã từng cộng tác với tôi, những lúc các anh lầm lỗi tôi có rầy la. Xin các anh tha thứ cho tôi những lỗi lầm nếu có." 

Những người lính ôm lấy lá cờ vàng và cây súng thân thương vào lòng khóc nức nở. Họ biết giây phút vĩnh biệt người chủ tướng đã điểm. Chuẩn Tướng Hưng cố xô đẩy đuổi mọi người ra ngoài, bình thản đóng kín cửa văn phòng lại. Có tiếng súng nổ chát chúa từ bên trong vọng ra. Bà Hưng và các chiến hữu phá cửa xông vào. Chuẩn Tướng Hưng nằm ngã người tựa vào giường nửa trên nửa dưới, hai cánh tay dang ra và giật mạnh, toàn thân run rẩy từng cơn, đôi mắt còn mở to uất hờn. Người đã bắn vào tim để tỏ rõ tiết tháo một người Tướng lãnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Máu từ trong tim người thấm ướt mảng áo ngực và loang ra đỏ thắm tấm drap trắng. Thời điểm người anh hùng thăng thiên đúng 8 giờ 45 tối ngày 30.04.1975. Khoảng 11 giờ khuya, Thiếu Tướng Nam gọi điện qua chia buồn. Bà Thiếu Tướng Hưng nghe rõ tiếng thở dài của người Tư Lệnh phía bên kia đầu dây (23).

2. Tướng Nguyễn Khoa Nam: "Chiến tranh đem lại chết chóc và đau thương, hàng trăm xác Việt Cộng 15, 16 tuổi phơi thây trên núi Tròn, bên đơn vị mình có mười mấy bạn phải hy sinh, tội quá. Vợ con họ ở nhà chắc đau khổ lắm. Kỳ này về phải lo cho gia đình tử sĩ." 

Thiếu Tướng tự sát vào khoảng nửa đêm 30-4-75 rạng 1-5-75. Ông ngồi trên chiếc ghế bành, mặc quân phục đại lễ với đầy đủ huân chương. Ông dùng tay mặt cầm khẩu Colt 45 bắn vào màng tang bên phải, máu thấm đầy quân phục, đầu ngã sang bên trái. Trên bàn giấy, chiếc cặp của Thiếu Tướng có một số giấy tờ và khoảng 40.000 đồng tiền Việt Nam. Bác sĩ Trung Tá Hoàng Như Tùng và một số chiến hữu lo tẩm liệm và đưa ra an táng tại Nghĩa Trang Quân Ðội Cần Thơ ngày 1 tháng 5 năm 1975 (24).

3. Những Ngày Cuối Cùng của Tướng Phạm Văn Phú: "Anh Chung, anh từng hành quân với tôi đã lâu..." Nói đến đây Thiếu Tướng Phú ôm tôi và khóc tiếp với giọng nghẹn ngào, tức tối: ...mà đêm qua, Tổng Thống Thiệu lên đài nói chuyện và đổ tội cho các tướng lãnh là hèn nhát bỏ chạy. Anh cứ về hỏi Trung Tướng Trưởng xem, trong buổi họp hôm trước, có cả Trung Tướng của anh nữa đấy, tôi đã xin Tổng Thống cho tôi giữ Pleiku bằng mọi giá, Tổng Thống không chịu, bắt tôi phải rút... có cả Đại Tướng Viên và Đại Tướng Khiêm nghe nữa mà bây giờ Tổng Thống nói chuyện với toàn dân đổ tội cho chúng tôi, thật cái nhục này tôi không biết tỏ cùng ai, không biết đồng bào có hiểu không, chỉ có cách chết mới hết nhục". 

Tôi (Đại Tá Chung) không khỏi ngậm ngùi thương xót chia xẻ nỗi oan ức của một vị đàn anh đáng kính như Thiếu Tướng Phú, nên tôi hết lời an ủi và khuyên Thiếu Tướng hãy bình tỉnh và nên tĩnh dưỡng. 

- Đó là lần cuối cùng Đại Tá Chung gặp Tướng Phú. Sáng ngày 29 tháng 4/1975, tại căn nhà riêng ở đường Gia Long, chờ khi vợ và các con rời nhà để đi về phía Trường Đua Phú Thọ tìm cách di tản, Tướng Phú đã uống một liều thuốc cực mạnh tự tử. 

- Tướng Dương Văn Minh ra lệnh Quân đội bỏ súng đầu hàng, và Cộng sản đã vào tới Sài Gòn! Nghe xong Tướng Phú nhắm mắt lại và "ra đi". (25

4. Tướng Trần Văn Hai: Trong ngày cuối cùng 30.4.1975 vẫn tươm tất uy nghi trong bộ quân phục quân đội Việt Nam Cộng Hòa ngồi trong văn phòng tư lệnh bình tĩnh chờ quân địch đến. Trước đó, sau khi nghe Tướng Dương Văn Minh đọc hàng lệnh trên đài phát thanh, người đã ôn tồn khuyên bảo sĩ quan và chiến sĩ thuộc cấp, cho phép họ được buông súng trở về gia đình, nhưng có một số vẫn nhất quyết ở lại căn cứ Đồng Tâm, Mỹ Tho và bố trí chiến đấu. Vì họ biết Chuẩn Tướng Hai sẽ không bàn giao Đồng Tâm cho giặc, hoặc nếu người có bàn giao thì cái phương thức ông làm sẽ không phải là phương thức kiểu đầu hàng. Một con người đã từng chiến đấu bảo vệ những mảnh đất của tổ quốc hơn hai mươi năm, không lý do gì người giao lại cho giặc một cách dễ dàng. Chúng muốn lấy thì chúng phải trả một cái giá nào đó. 

Chuẩn tướng Hai bất thần rút súng lục ra nổ mấy phát vào tên sư trưởng địch. Với khoảng cách rất gần đó, người có thể giết chết gã dễ dàng, nhưng người chỉ bắn gã bị thương nhẹ. Người sư trưởng địch cùng mấy cận vệ lần nữa rút chạy ra ngoài. Lính Sư Đoàn 7 Bộ Binh giương súng lên sẵn sàng tử chiến và bảo vệ Tư Lệnh của mình. 

Viên đạn cuối cùng của vị Tướng Việt Nam Cộng Hòa và lòng vị tha dành cho người sư trưởng địch đã nói lên được hai điều. Thứ nhất, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không phải là một quân đội khiếp nhược. Thứ hai, người lính Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ căm thù những người đồng bào cùng sinh ra trên mảnh đất Việt Nam, khi cuộc chiến tàn, tất cả chỉ còn lại thuần túy là người Việt Nam (26).

5. Tướng Lê Nguyên Vỹ lưu tiếng ngàn thu: Sáng ngày 30.4.1975 họp Tham Mưu Sư Ðoàn xong. Chuẩn Tướng Vỹ và toàn Ban Sĩ Quan ngồi bên chiếc Radio chờ nghe Tướng Dương Văn Minh đọc diễn văn quan trọng. Ðúng 10 giờ, có tiếng của Tướng Minh. Tưởng là diễn văn kêu gọi Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, hay tổ chức di tản về miền Tây tiếp tục cố thủ. Thực chất chỉ là một bản nhật lệnh ngắn ngủi, khô khan và nhục nhã kêu gọi Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa các cấp buông súng, ai ở đâu ở đó và chờ binh đội cộng quân đến bàn giao. Tiếp theo là lời kêu gọi buông súng của Tướng Nguyễn hữu Hạnh, Quyền Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vận nước đã đến hồi cáo chung, Chuẩn Tướng Vỹ, một Chiến Sĩ tuân thủ nghiêm nhặt Kỷ Luật Quân Ðội, u buồn bảo các thuộc cấp: "Từ nay tôi không còn là người chỉ huy nữa, vậy các anh hãy tự lo liệu lấy". Nhưng trước khi chia tay, Chuẩn Tướng Vỹ đã mời các Sĩ Quan cùng ăn một bữa cơm cuối cùng với ông. Sau đó... ông bình tĩnh bước ra sân nghiêm trang đứng dưới cột cờ của Bộ Tư Lệnh, tự sát bằng chính khẩu súng chỉ huy của mình (27).

Những vị Tướng Anh Hùng của QLVNCH đã vĩnh viễn nằm xuống trong lòng đất mẹ, bảo toàn danh dự cho toàn thể QN QLVNCH. Họ đã đền xong nợ nước, dù nước mất nhà tan. Nhưng với họ, tin rằng họ đang mĩm cười mãn nguyện vì "Nợ tang bồng trang trắng vỗ tay reo".

Saigon ngày 26 tháng 04 Năm 2014. 39 Năm Quốc Hận của QLVNCH.



_____________________________


Tài liệu tham khảo:

(1) Hình ảnh xưa: Bầu cử VNCH. Nam Ròm sưu tầm. 

(2) Trại Súc Vật, Tác giả George Orwell. 

(3) Hồ Chí Minh Tự Thú: Tôi Là Nhân Viên Lãnh Lương Của Quốc Tế Cộng Sản. (HCM Toàn Tập. Tập II. Sách do Cs ấn hành) Có thể đọc tại đây:


(5) Việt Nam đạt nhiều thành tựu trong xóa đói, giảm nghèo.

(6) Cuộc Chiến Tranh Ý Thức Hệ: 1946-1954. Tác giả bút Sử.

(7) Hồ Chí Minh Gây Nội Chiến Và Chủ Trương Chiến Tranh Trường Kỳ. Tác giả Cố Giáo sư HỨA HOÀNH. 

(8) NỢ CỨT. Tác giả Phạm Thế Việt. 

(9) Thời nào dân Việt sướng nhất. Tác giả Nguyễn Hội.

(10) Nhìn lại nền Giáo dục VNCH: Sự tiếc nuối vô bờ bến.

(11) Vua Tự Đức Khóc Bằng Phi. 

(12) Đảng CSVN thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho TQ. 

(13) Những sự thật cần phải biết (phần 10) - Cộng sản Việt Nam: Trẻ em là một con bài trong chiến tranh. Tác giả Đặng Chí Hùng. 








(21) Việt Nam vào Liên Hiệp Quốc: Những kỷ niệm sâu sắc.

(22) Lịch sử thành lập Quân Ðội VNCH. Tài liệu biên khảo của Trần Hội và Trần Đỗ Cẩm.